Kỳ 10
Ðúng trưa, mưa tạnh. Chỉ trong giây lát cả bầu trời lại sáng choang trong nắng. Trên những quãng đường, nước mưa gặp nắng bốc hơi làm không khí trở nên khó thở.
Phụng chia tay với người bạn, bảo:
– Chúng ta sẽ gặp lại nhau ở đài.
Người bạn nói:
– Mình còn buổi thu thanh cuối cùng nữa.
– Vâng.
Người bạn đi rồi, Phụng vẫn phải đứng đợi xe. Trời càng nắng không khí càng nồng nực, khó chịu.
Phụng chạy sang chiếc quán bán hoa bên kia đường, mua một bó hồng.
Ðó là việc lâu lâu nàng mới làm một lần. Có lẽ Phụng cũng nên mời mấy đứa em đến nhà ăn một bữa cơm tạm biệt. Bó hoa này sẽ được bày ở phòng khách. Những nụ hoa tươi thắm cho Phụng một chút cảm giác nhẹ nhàng, dễ chịu. Một việc thích thú như thế, nhưng chẳng mấy khi và mấy ai dám làm, đối với cái đời sống chung chung như gia đình nàng, một bó hoa vẫn phải coi là một món xa xỉ.
Thật buồn cho cả hoa lẫn người.
Trong lúc cắm hoa vào bình, Phụng nghĩ tới người anh không biết đang làm gì ở cái nơi người ta gọi giản dị là “đơn vị” đó?
Một chiếc gai đâm vào đầu ngón tay Phụng làm chảy một giọt máu đỏ tươi. Giọt máu đỏ hơn cả màu của những đóa hoa.
Phụng nhớ tới một bài thơ hay ca từ của một bản nhạc, đã được đọc, được nghe đâu đó “những cánh hoa này đỏ thắm vì mang trong mình máu của bao kẻ tình nhân đã chết”, thêm một giọt máu của một kẻ chưa là tình nhân của ai cả, còn thêm biết bao nhiêu máu của những người chưa bao giờ được đọc những câu thơ ấy, chẳng lúc nào có thì giờ để nghĩ đến những điều tương tự, những tư tưởng đẹp đẽ, những lời nói như những niềm an ủi lớn lao trong cuộc sống.
Mẹ Phụng nói:
– Úi giời! Mày mua làm gì cho phí tiền vậy con?
Phụng cảm thấy không phải cái mũi gai nhọn hoắt vừa đâm vào tay làm chảy máu mà dường như nó còn chạm tới tận tim làm Phụng nhói đau.
Cắm một bông hoa vào bình có vẻ như đó là một trò chơi lén lút và tàn nhẫn.
Có thể như vậy được chăng?
Nhưng dĩ nhiên nàng chẳng thể nói gì với mẹ về điều đó, chỉ quay đi để mẹ khỏi nhìn thấy mình nhăn mặt, sau đó Phụng lấy lại bộ bình thường, nói với mẹ:
– Cho nhà đẹp hơn một chút mấy bữa trước khi con đi.
Mẹ Phụng giúp con sửa lại mấy bông hoa trong bình.
Bà nói:
– Ngày xưa, nhà mình, ông nội cũng trồng một giàn hồng dài suốt một góc sân trước thềm.
Phụng nói:
– Con tưởng hồng mọc từng cây, cũng có leo giàn hả mẹ?
Mẹ Phụng nói:
– Có chứ. Giàn hồng của ông gần như có bông quanh năm. Bông to và còn đẹp hơn thế này nhiều. Nụ nó kết chặt như nụ sen vậy.
– Khi nhà mình di cư, cây cối ấy còn không mẹ?
– Còn cả. Nhưng bây giờ chắc là hết rồi.
Phụng thầm nghĩ, cái chốn mong ước đó, có lẽ chẳng bao giờ tôi có thể trông thấy được, chẳng ai ra đi còn giữ lại được một chút liên lạc nào, lòng nhớ thương cũng dần phai nhạt, kẻ chết đi mong được gửi nắm xương tàn trên cố hương cũng chỉ còn đành trối trăn lại cho con cháu, sau này, bao giờ về được, hãy bốc mộ đem về. Người còn sống nhận lời như một cách để người chết có được thêm một chút an tâm nhắm mắt, chứ thật ra, người ta cũng chẳng biết đến bao giờ mới thực hiện được viêc ấy. Riêng Phụng, trong đáy sâu tâm khảm, thường nghĩ, dù chẳng ai về được cái chốn xưa đó, nhưng tiếng nói của nàng sẽ về tới, sẽ đến thăm hỏi được những đóa hoa trong khu vườn cũ ấy.
Phụng hỏi:
– Nước lụt, cây không chết sao, mẹ?
Mẹ Phụng bảo:
– Chết chứ. Nhưng chỉ chết những cây nhỏ thôi.
– Thường, nước ngập có lâu không ạ?
– Dăm bữa. Nửa tháng.
– Trong nhà cũng có nước hả mẹ?
– Có khi nước lên tới tận mái ấy chứ.
– Năm nào cũng lụt sao?
– Năm nào cũng lụt. Nhưng nước rút đi, bồi phù sa, đất tốt lắm.



























































































