Ðồng Cỏ (Kỳ 11)


Kỳ 11

Tất cả những chuyện ấy, Phụng đã loáng thoáng nghe, hôm này một chút, hôm khác một chút, nhiều lần rồi, nhưng thỉnh thoảng Phụng vẫn muốn nghe mẹ nhắc lại. Nghe lại nhưng chuyện ấy, Phụng tưởng chừng như cả tâm trí lẫn thể xác được dầm trong hơi nước mát, mơ hồ vẽ ra trong đầu cái cảnh, một đêm thức giấc, thấy nước tràn vào trong nhà, guốc nổi lều bều trôi lung tung khắp nơi…

– Thế nhưng mẹ ở bên Hà Nội làm sao biết?

– Ở đâu thì cũng phải về thăm ông nội chứ.

– Sao ông không ra Hà Nội?

– Các cụ ngày xưa không chịu bỏ nhà đi đâu đâu.

– Chỉ ít bữa, nước cạn lại về thôi mà.

– Thế chó mèo gà lợn, bỏ cho chết à?

– Vậy hả mẹ?

– Còn bàn thờ, đêm nào ông cũng thắp nhang cả.

Lời mẹ nói làm tôi nhớ tới anh Bằng của tôi, và buồn cười. Anh đã có lần kể với tôi về căn nhà ở quê tôi đó, vào nhà lúc nào cũng mát rượi và luôn có mùi thơm nhẹ của hương trầm, cái mùi thơm ngay khi từ ngoài cửa bước vào trong nhà là người ta ngửi thấy liền, nhưng vào hẳn bên trong có lúc người ta lại tưởng như không có. Chính anh tôi ngày còn bé, đã có lần, như lời anh kể lại, muốn kiếm xem cái mùi thơm đó ở đâu ra, anh đã ghé mũi ngửi quanh cột nhà, hít trên mặt đất. Ðất làng tôi lạ lắm, thầy tôi nói rằng, khi làm nhà, dù người ta nện nền nhẵn đến đâu, chỉ ít lâu sau, đất cũng gồ lên thành những cái vẩy, lớn bằng đồng xu hay hơn một chút, giống như vẩy rồng. Người làng tôi tin rằng, làng tôi đã thành tựu trên lưng một con rồng. Ngày xưa, trong làng có một thầy địa lý giỏi, đã cho đào những hào rạch chặn long mạch và thiết lập làng trên lưng rồng. Con rồng đã nhiều lần uống nước, làm cho quãng sông chạy dọc theo chiều dài của làng, chỗ rồng hút nước, dù trong ngày trời quang mây tạnh bỗng nổi sóng ầm ầm, nước xoáy như trút vào trong một cái vực.

Ðã có những người mạo hiểm, sau khi nước yên trở lại, thử lặn xuống chỗ nước xoáy xem sao, nói rằng, đã thấy một cái vực sâu hoắm, nước lạnh toát, phải ngoi lên, không dám lặn sâu hơn nữa, cũng chẳng còn hơi đâu mà xuống sâu hơn nữa. Những ngày rồng hút nước như thế, các cụ đều ra đình họp bàn việc làng, cúng khấn Thành hoàng, sửa một mâm lễ vật, ra tận ven sông, chỗ xảy ra hiện tượng rồng hút nước, chính cụ tiên chỉ mặc áo thụng xanh đứng lễ và sau đó cùng với hai tráng đinh, đi một chiếc thuyền tam bản nhỏ, đánh thanh la và trống, mang mâm lễ vật gồm hoa quả và xôi trắng ra đúng chỗ nước xoáy thả xuống.

Tôi không biết thầy tôi có tin những chuyện đó không, nhưng chắc chắn thầy tôi không có ý bài bác..

Các cụ trong làng đều tin rằng đất làng tôi là đất thần thánh, đến lúc phát, dân làng sẽ vinh hiển.

Không biết đến ngày nay có còn ai tin như thế nữa chăng?

Và, cho đến bây giờ đất chưa phát thì bao giờ mới phát?

Trở lại chuyện cái mùi thơm phảng phất trong gian nhà thờ gia tiên, mỗi khi có dịp về, anh vẫn ngửi thấy, nhưng vẫn không biết từ đâu phát ra. Trông thấy anh nằm dài trên nền nhà hít hít như thế, ông tôi đã hỏi, “Mày làm cái gì như con chó thế,” anh đã không làm sao trả lời được. Lạ lùng một điều là khi đó, anh anh chẳng còn thấy cái mùi thơm đâu nữa. Anh đi ra ngoài và khi trở lại, lại thấy cái mùi thơm ấy tràn vào mũi. Sau cùng anh cho rằng, nó ở trong cái lọ cắm nhang bằng gỗ, lưu cữu bao nhiêu năm, hương trầm ngấm vào thớ gỗ, mùi thơm còn sót trong các bát bình hương đầy những chân nhang nhuộm đỏ, trong những bát nước thải, đã thấm vào mọi vật trong khắp gian nhà. Anh tôi nói rằng, có những kỳ hè được về quê chơi cả tháng, lúc ra Hà Nội đi học lại, anh còn ngửi thấy cái mùi thơm kỳ lạ ấy bám trên người.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT