Kỳ 2
Tôi cũng biết rằng, sự lựa chọn này, chỉ chúng tôi, những người con gái Việt Nam mới còn có thể làm được.
Con trai phải cầm súng, phải đi lính.
Tôi không muốn yêu nước như một giáo điều.
Tôi biết rằng tôi, cũng như những người chung quanh tôi, chúng tôi đều. uống nước sông, ăn cơm gạo cấy trên ruộng đất của Tổ Quốc, lòng ái quốc phải là một tình cảm tự nhiên, ân nghĩa nếu có, cũng phải tương tự như ân nghĩa sinh thành, phải tự nhiên hơn cả sự tự nhiên người ta cảm thấy, bởi vì đó là một phần thịt da, xương máu, của chính mình.
Tôi muốn sắp xếp tất cả những thứ đó cho rõ ràng trước khi trở lại.
Nhưng đó có phải là những tình cảm thật của tôi chăng ? Hay chỉ là những điều biện minh cho một chuyến đi, một cuộc chạy trốn?
Tôi đã học được nhiều điều, nghi ngờ người khác và nghi ngờ chính mình. Tôi cũng muốn thanh toán một lần cái thảm họa này trong tâm hồn tôi.
Trước khi quyết định xuất ngoại, tôi đã viết thư cho anh tôi. Và từ đơn vị, anh đã gửi cho tôi ít dòng, viết trên một miếng giấy nhỏ, kê trên ba-lô hành quân [tôi cứ tưởng người ta bịa đặt ra việc này, nay tôi tin là có thật] nét chữ nguệch ngoạc, anh tôi bảo với tôi rằng, đó là dịp may, em vừa đi làm vừa học được, cũng tốt cho tương lai. Anh tôi cũng nói thêm rằng, nhà chỉ có hai anh em, nếu “chẳng may anh có làm sao” may ra em sẽ có thể thay anh phụng dưỡng thầy mẹ được? Anh cũng nói đùa thêm, thời buổi này, cha mẹ nên trông cậy vào con gái cho chắc.
Lá thư ngắn ngủi của anh làm tôi chảy nước mắt. Anh nói đến may rủi, đến sự tin tưởng bằng giong đùa cợt nhưng vẫn thấp thoáng cay đắng.
Thầy mẹ tôi, nghe tôi nói, tôi đã xin được đi xa, cũng mừng rỡ ra mặt, mặc dù tôi biết rằng, mai ngày tôi đi, chắc chắn nhà sẽ buồn vô kể. Anh tôi có khi cả năm không về đến nhà. Hai người sẽ sống trong lặng lẽ.
Thầy tôi đã về hưu năm năm nay, hai ông bà sẽ có chuyện gì để nói với nhau mỗi ngày?
Rồi những ngày trái nắng, trở trời, ai sẽ là người săn sóc họ?
Vậy mà, cả thầy lẫn mẹ tôi, đều đã có cái vui mừng của những người, tôi có thể thấy được, nhìn chuyến đi của tôi như là cách thoát được đứa nào hay đứa ấy.
Mẹ tôi giúp tôi lo sửa soạn hành lý, may mặc và dặn dò tôi những điều phải giữ gìn khi xa nhà.
Tôi cười bảo với mẹ tôi:
– Ngoại quốc nghe nói thì xa, chứ máy bay bay thì vài tiếng đồng hồ là con về đến nơi thôi mà.
Mẹ tôi rớm nước mắt bảo:
– Vẫn biết thế nhưng dễ gì lúc nào con muốn về đã về được. Còn công ăn việc làm, bộ bỏ đấy mà đi à?
Tôi nói:
– Chẳng làm nữa thì thôi chứ.
Mẹ tôi vừa vuốt lại cho tôi cái tà áo mới trước khi gấp lại bỏ vào trong va-li vừa bảo:
– Ðừng nói vớ vẩn. Lo làm ăn, để dành để dụm sau này, có chồng con, có một chút mà phòng thân. Chứ trời đất này sống chết chẳng biết thế nào.
Tôi lấy giọng vui vẻ trấn an mẹ tôi:
– Con để dành gửi về mẹ mua cho con một cái nhà nhé.
Mặt mẹ tôi tươi hẳn lên:
– Ờ, đừng có tiêu phí tiêu hoài, để dành tiền mua được cái nhà là tốt nhất. Có gia đình rồi, đi ở thuê ở mướn, cực thân.
Tôi cười bảo:
– Hơi đâu mẹ lo xa thế.
Mẹ tôi dặn:
– Con gái lớn, thầy mẹ để con đi thế này thật áy náy. Con hãy thương thầy mẹ, giữ gìn sao cho thầy mẹ khỏi tủi hổ.
Lời mẹ dặn làm tôi vừa xấu hổ vừa buồn cười.



























































































