Ðồng Cỏ (Kỳ 28)


Kỳ 28



Nhiên cười. Nó lấy thuốc lá châm hút. Khói thuốc làm tôi nhớ đến Sơn, nhớ lại dáng anh lui cui lúc tôi đã bước lên xe, anh còn đứng lại đằng sau nhà thờ.

Nhiên bảo Thảo:

– Sao bà không đi mà chị Phụng lại đi.

Thảo ngả đầu vào vai tôi bảo:

– Lúc nào cần đi thì cũng đi vậy.

Chúng tôi đi loanh quanh qua vài khu phố. Mặc dầu trời vẫn tiếp tục mưa nhưng người ta vẫn ra đường khá đông.

Thằng nhỏ nói:

– Ði đâu chứ chạy rông ngoài đường thế này hả?

Thảo bảo:

– Ðã nói là đi chơi mà.

Tôi bắt đầu nhìn thấy những khu phố mù mịt trong mưa và bóng đêm.

Những hạt mưa rơi vỡ trên tấm kính xe thành những hình thù kỳ dị, trong suốt. Các căn phòng trên mấy dẫy lầu cao sáng đèn, ánh sáng chiếu qua màn che hay khung cửa sổ để không, đối với tôi nó như ngõ ngách của một thế giới khác. Không biết những ai sống ở đằng sau các khung cửa ấy? Trong trí tưởng của tôi, đời sống ở những chốn đó không bao giờ thật sự có thể là đời sống của một gia đình. Ðó là chỗ vui chơi tạm bợ, nơi cư ngụ của những người khách từ phương xa tới, ở lại một vài ngày, rời đi, rồi những người khác đến thay thế.

Tôi nói:

– Lạ thật!

Hai đứa nhỏ dĩ nhiên không hiểu tôi nói gì. Chúng nhìn tôi ngơ ngác. Tôi bật cười vì lỡ nói một câu chẳng có đầu đuôi gì.

Thảo hỏi:

– Cái gì lạ?

Tôi cười bảo:

– Không hiểu những người sống trong các building, họ sống như thế nào?

Thảo nói:

– Có muốn thử một lần không?

Nhiên nói:

– Thì người ta cũng sống như những nơi khác có gì lạ đâu?

Thằng nhỏ lái xe quẹo một đường cua nước bắn tung tóe. Một vài người đứng trú mưa dưới các mái hiên đưa mắt nhìn theo chiếc xe.

Thảo nói:

-Thiên hạ coi bộ không mấy ưa những kẻ có xe hơi thật.

Thằng nhỏ cười bảo:

– Xe này hoàn toàn do sức lao động của tôi kiếm ra đấy, thưa bà.

– Bộ mình ông lao động hả?

Rồi Thảo bảo:

– Sao không đi xa một chút cho bỏ cái xe của ông ký cóp?

Tôi nói:

– Phải đấy, lên Thủ Ðức ăn một bữa đi.

Thằng nhỏ không nói gì. Nó lẳng lặng lái xe và chúng tôi đã nhìn thấy xa lộ trước mặt.

Con đường ướt mưa đen bóng, thắp đèn sáng trưng, xe cộ qua lại tấp nập. Những chiếc xe đò, xe lô, chở đầy khách, từ các ngả đổ về thành phố.

Tôi hỏi:

– Xe này chạy tới Ðà Lạt được không?

Thằng nhỏ giẫy nẩy lên:

– Xe thật đấy không phải hàng mã đâu.

– Giá biết sớm, mình đi Ðà Lạt chơi vài bữa thích biết mấy.

Thảo bảo:

– Còn đủ thì giờ mà.

– Nếu các bà tối nay về sửa soạn, mai tôi tình nguyện đưa đi.

– Thế còn công việc.

– Tôi đang được nghỉ phép một tuần.

– Thế thì trời giúp ta rồi.

– Ði không?

– Ði.

Chúng tôi ghé vào vào một cái quán khá đẹp. Lối đi vào sâu hun hút, hai bên lề những cây tràm lá thướt tha và những chùm bông vàng người ta vẫn còn có thể nhìn thấy trong bóng tối vì có nhiều cành sà xuống thấp. Mùi hương hoa thơm trong gió. Quán được cất bằng sàn gỗ và những lóng tre trông xuống một khu vườn cỏ.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT