Kỳ 71
Tôi có cảm tưởng người đàn bà không hẳn định hỏi ý kiến tôi mà chỉ muốn dựa vào ý kiến của tôi để “bói” một điều gì đó, có thể, họ đã quyết định rồi.
Tôi nói:
– Dĩ nhiên, như thế, cháu có nhiều hy vọng sẽ được ăn học tử tế.
Người đàn bà bảo:
– Có người lại nói, trẻ con đem cho người ngoại quốc, chẳng được học hành gì đâu.
Tôi nói:
– Về chuyện này, em cũng chỉ nghe nói vậy. Sự thực không biết thế nào.
Người đàn bà có vẻ nản chí. Có lẽ vì chị thấy tôi trả lời không có điều gì dứt khoát cả. Chị uống một hớp nước trong tách. Sự mệt nhọc hình như làm cho tâm trí chị trở nên thất thường. Ðôi mắt chị vừa ánh lên vẻ buồn giận khi nhìn tôi, trong một phút lại chìm trong bóng âm u, dường đầu óc đã bị cuốn hút vào một chuyện khác.
Nhưng không phải như vậy, vì tôi nghe chị hỏi tiếp:
– Chị có nghĩ, cho con đi như thế, lớn lên, nó lại trở về với mình không?
Tôi chắc hai vợ chồng chị đã bàn tính kỹ với nhau chuyện này rồi. Lòng thương con khiến họ muốn tính một nước liều.
Tôi chưa biết nói sao, lại nghe chị hỏi tiếp:
– Hai vợ chồng bà đó là giáo sĩ. Liệu có thể tin họ được không?
Tôi đành phải thú thật với chị, tôi không ngờ đã được chị tin cậy đem hỏi một việc như vậy. Nhưng đó là một việc có nhiều phần còn phải trông cậy vào may rủi, không thể tính trước hậu quả. Tôi chỉ có thể cầu mong cho chị được thêm may mắn, chứ không thể đưa ra bất cứ một ý kiến nào.
Người đàn bà ra về.
Tôi tiễn chị ra cửa, chúc chị giải quyết ổn thỏa mọi việc.
Chị cười và nhìn tôi với đôi mắt thất lạc. Rõ ràng trong lòng chị có nhiều chuyện bối rối, không an tâm.
Tôi không gặp lại người đàn bà, cũng không biết vợ chồng chị quyết định thế nào về chuyện đứa con, nhưng mỗi khi nhớ lại chuyên vẫn cứ thấy lòng áy náy. Sự lo lắng quá đáng cho tương lai của trẻ con, có phải là dấu hiệu của một xã hội đã thật sự bấp bênh, suy sụp?
Nhiên tới đón chúng tôi. Nó đi thẳng vào chỗ chúng tôi ngồi.
Thảo hỏi:
– Uống gì không?
Nhiên đáp:
– Không.
– Về chứ?
– Tùy các bà.
– Mai sau lúc nào cũng chiều vợ được như thế thì có đường lắm.
Nhiên nhìn tôi. Thảo cũng nhìn tôi. Bây giờ tôi mới nhớ ra, đã một lúc lâu, mải nghĩ tới chuyện người đàn bà, tôi quên khuấy con nhỏ, không nói với nó một câu nào.
Thảo nói:
– Từ hôm qua đến giờ, bà ấy cứ như người mất hồn.
Nhiên không cười. Nó giữ vẻ bình thường dù trong giọng nói của Thảo đầy vẻ trêu chọc.
Chúng tôi đứng dậy, ra về.
Bữa ăn ở nhà bắt đầu cũng tới lúc đã phải bật đèn. Mẹ tôi phải chỉ cho Nhiên cách ăn cháo ám, lấy đồ ăn ghém để vào bát trước rồi mới múc cháo đổ lên.
Thảo nói:
– Anh chàng này lớn đầu mà dở quá.
Nhiên cười:
– Lâu không ăn, quên rồi.
Sơn ngồi ăn điềm đạm, không có vẻ gì chú ý đến món ăn.
Thầy tôi khó chịu trong mình, nên sau khi chào hỏi Sơn và nói vài câu với Nhiên và Thảo, ông vào phòng, đóng cửa, nằm luôn trong đó.
Bữa ăn chỉ còn chúng tôi và mẹ tôi đứng lên ngồi xuống lấy thứ này thứ khác.
Bà nói:
– Ðể tôi làm, các cô, các cậu cứ ăn đi.
Tôi hỏi nhỏ Sơn:
– Có ngon không?
Sơn mỉm cười nhìn tôi, không nói gì.
Thảo hỏi Nhiên:
– Hôm rồi máy móc tháo tung ra vứt đấy, về có biết đường ráp lại không?
Nhiên cười:
– Bà cứ yên trí, tôi ít khi nhầm lẫn.
Thảo nói:
– Cố lên. Kẻo tới lúc cần không lầm lại lầm thì khổ đấy.
Thảo quay sang hỏi Sơn:
– Anh chắc chưa quên món ăn này ?
Sơn mỉm cười lắc đầu. Anh đưa mắt nhìn những món ăn bày trên bàn, đĩa rau thơm đầy tía tô, kinh giới, húng, những củ hành lá đã luộc chín, cuộn tròn, cải cúc, gừng, thịt ba chỉ thái mỏng, ớt cắt lát…



























































































