Anh muốn? Còn tôi, tôi có muốn như vậy chăng? Có lẽ tôi sẽ đi đến nơi hẹn để hiểu rõ điều đó.
– Hai giờ, anh sẽ đợi em ở quán hôm nọ.
Như thế, cái quán xa lạ đó tự nhiên trở thành một chỗ thân thuộc đối với tôi. Tôi ra hiệu bằng cách gật đầu với Sơn.
Thảo và Nhiên vẫn không ngớt cà khịa với nhau.
Thảo nói:
– Nhiên ráng mua một miếng đất lớn lớn một chút, làm nhà. Tôi sẽ kiếm cách đào một cái hồ cho Nhiên.
Nhiên nói:
– Lo chỗ kê cái giường chưa xong, hồ với ao gì?
– Chỉ cần một khoảng đất bằng cái giường cũng đủ làm một hồ cá đẹp rồi.
Nhiên ngó Thảo cười rũ. Tôi không hiểu cái gì làm nó buồn cười đến thế.
Thằng nhỏ nói:
– Nghĩ ra toàn chuyện kỳ quặc.
– Nhiên kỳ thì có.
– Có lẽ mỗi tuần bà nên gặp tôi một lần.
– Chi vậy.
– Tôi sẽ dạy cho bà cách sửa máy. Chỉ có cách đó bà mới điều chỉnh được cái đầu của bà khỏi lộn xộn.
– Nhiên đừng lo, nghề của tôi cũng là nghề phải tính toán mà.
– Tính cho người khác thì tính làm gì.
Thằng nhỏ làm chúng tôi cũng buồn cười.
Tôi xen vào câu chuyện của hai đứa:
– Ðúng đấy. Thảo nên nghe nó. Nếu không học được gì cũng có hy vọng được mời đi ciné mỗi tuần.
Tôi có cảm tưởng cả tôi lẫn Thảo đều thiếu một chút đầu óc thực tế của thằng nhỏ. Biết đâu, nó có thể giúp cho Thảo chút gì đó thật.
Thảo kêu bị rát lưng.
Nhiên nói:
– Phơi suốt ngày ngoài nắng không rộp da là may rồi.
Sơn ra về.
Nhiên bắt tay anh.
Thảo cũng đứng dậy chào Sơn rồi ngồi lại xuống ghế.
Tôi đưa Sơn ra cửa.
Sơn bảo:
– Thôi em vào đi.
Tôi nói:
– Mai em sẽ đến.
Tôi ao ước biết bao cái ngày đi đừng tới vội, để tôi có đủ thời gian sống một chút. Sống một chút? Tôi tự nghe một tiếng cười nghẹn trong ngực. Sống, nhưng sống như thế nào mới được coi là sống? Ðó là câu hỏi để người ta nghiền ngẫm một mình.
Sơn không đi ngay. Anh ngừng lại, nhìn tôi. Cái nhìn của anh với bóng trăng sáng trên cao, khiến tôi liên tưởng tới cái lúc anh nhìn tôi, đêm qua. Quá khứ trong khoảnh khắc làm cho những giây phút của hiện tại nhuốm chút gì đó chua xót. Sơn đứng đó, nhưng tôi tưởng chừng không phải anh nhìn tôi, đó chỉ la một hình ảnh lập lại của một thời khắc tôi đã trải qua, và anh đã thuộc về một thế giới khác.
Sơn đi ra phía đầu ngõ. Cái áo của anh càng xa càng như trắng hơn. Tôi cũng vẫn còn nhìn thấy cái đốm lửa đỏ trên đầu điếu thuốc anh đang hút.
Tôi quay vào trong sân, khép cửa, trở lại chỗ hai đứa em đang ngồi, nghe Thảo hỏi Nhiên:
– Nhiên không thích à?
– Tôi đâu có điên.
– Tôi sẵn sàng ở như thế suốt đời.
– Bà cứ sẵn sàng đi là vừa.
Tôi ngồi xuống ghế, hỏi hai đứa, chuyện gì?
Nhiên bảo:
– Bà Thảo nói có thể làm nhà ở bãi biển, sống một mình.
Thảo hỏi tôi:
– Anh Sơn đi rồi hả?
Tôi nói:
– Rồi.
Và quay sang hỏi Nhiên:
– No bụng không?
Thằng nhỏ đưa hai tay lên sờ bụng bảo:
– No.
Ðêm trong khoảnh khắc nghe yên ắng. Trăng bắt đầu rọi bóng chúng tôi xuống sân.
Cái cảnh tôi đọc đêm rồi có lẽ cũng giống thế này đây. Trăng là một. Ta là hai. Bóng là ba.
Nhiên đề nghị:
– Ði chơi một vòng không?
Thảo hưởng ứng ngay:
– Ði.
Chúng tôi thu dọn mọi thứ trên bàn, mang vào trong nhà rửa sạch đâu đó rồi mới đi.
Mẹ tôi hỏi:
– Chúng mày lại đi hả?
Thảo thưa:
– Chúng con đi một vòng cho chị Phụng nhìn lại thành phố, không mai mốt chị ấy quên mất.
Mẹ tôi dặn:
– Về sớm mà ngủ.
Thảo nói:
– Vâng.
Tôi đứng khuất trong bóng tối, nhìn và nghe mẹ tôi nói. Mỗi tiếng nói của mẹ tôi, dường vang trên da thịt tôi như một mặt trống.
Thật là một cảm tưởng kỳ lạ, bao nhiêu năm rồi chưa bao giờ tôi biết nghe mẹ tôi như thế. Tôi thấy nước mắt dồn trong ngực.
Sài Gòn ban đêm như có một bộ mặt thứ hai.
Những con đường, khu phố, cửa hàng, ngã tư, các con hẻm, tôi đã đi qua hàng trăm lần, mà có chỗ vẫn như mới trông thấy lần đầu. Việc ấy khiến tôi nhận ra, sự vô tình của mình, sự vô ơn của mình đối với cái nơi đã đùm bọc, ban cho mình bao nhiêu thứ, gia đình, tuổi thơ, học hành, trưởng thành…



























































































