Kỳ 74
Thảo ngồi yên lặng bên tôi. Có phải nó đang vẽ trong trí tưởng một thành phố ngăn nắp, nơi mà mỗi người sống trong đó có thể tìm ra những kỷ niệm, quá khứ của mình một cách dễ dàng hơn. Chưa làm gì, nhưng nghĩ được như thế cũng là một cách trả ơn, phải không?
Chúng tôi đến cầu tàu Phú Lâm, một khu vực sinh hoạt, không biết từ bao giờ, đã trở nên náo nhiệt khác thường. Có lẽ sức sống của thành phố, người ta có thể trông thấy dễ nhất về đêm, chính là chỗ này. Ngồi trong chiếc xe đang chạy, nhìn cả một khu vực chập chờn trong muôn ngọn đèn cháy sáng, ngỡ như một thành phố nổi giữa một vùng biển.
Nhiên nói:
– Ở đây có đủ các món nhậu.
Thảo bảo:
– Hôm nào Nhiên cho tôi tới đây “nhậu” một bữa đi.
Cái tiếng “đi” con nhỏ kéo dài thêm một chút để tỏ sự thèm muốn, nghe ngộ nghĩnh.
Nhiên cười:
– Tôi sẽ đưa bà đi khắp hang cùng ngõ hẻm một lần, để bà thấy, chẳng cần học kiến trúc, người ta vẫn xây được mọi kiểu nhà.
Thảo cũng cười bảo:
– Cái đó thì tôi cũng chịu thua thật.
Một cơn gió sông đầy hơi nước thổi lọt vào trong xe pha lẫn mùi dầu xăng.
Thảo nói:
– Mình ở đây bao nhiêu năm mà chưa đi hết Sài Gòn. Trông như một thế giới mới. Mai mốt có khi mình sẽ tiếc Sài Gòn như người ta tiếc Hà Nội. Thực ra mình đã biết gì về Sài Gòn đâu?
Nhiên bảo:
– Ðây mới chỉ là cái vỏ Sài Gòn thôi.
Thảo thích chí hỏi:
– Còn ruột Sài Gòn ở đâu?
Nhiên cười:
– Khắp cả. Nhưng liệu bà có dám nhìn không?
Thảo gật đầu cả quyết:
– Dám chứ sao không?
Nhiên nói:
– Vậy hôm nào tôi sẽ dẫn bà đi.
Ðằng sau câu nói của thằng nhỏ, có điều gì đó vừa kích thích vừa thảm thiết.
Thảo bảo:
– Sinh ra làm đàn bà cũng thiệt thật.
Tôi nghiêng đầu nhìn một hè đường vắng lặng. Trên những phiến xi măng lớn, gió thổi bay bụi rác lạt xạt. Sài Gòn ngày. Sài Gòn đêm. Một mai Sài Gòn sẽ khua thức tôi bằng những tiếng động và hình ảnh nhỏ nhặt này.
Tôi hỏi Nhiên:
– Sài Gòn, chỗ nào đẹp nhất?
Nhiên nói:
– Không biết.
Thảo hỏi:
– Thế chỗ nào hấp dẫn nhất?
Nhiên cười:
– Cũng không biết nốt. Nhưng thường là chỗ đàn bà không ai thích đến cả.
Thằng quỷ con này thật quá sức. Nó kiếm được tiền sớm và tiền đã đưa nó vào những ngõ ngách của đời sống, biết nhiều thứ có lẽ chẳng bao giờ chúng tôi biết được.
Thảo nói:
– Bực thật.
– Bực gì?
– Bực vì phải làm đàn bà.
– Bằng vào kinh nghiệm của tôi thì thế giới bí hiểm nhất của đàn ông chỉ là đàn bà thôi. Không có gì các bà cần khám phá nữa.
Câu nói của thằng nhỏ vừa có vẻ gì đó giống như một lời thú nhận chịu thua vừa có vẻ lăng mạ, chọc tức chúng tôi.
Thảo lặng thinh không nói gì.
Một lát, thằng nhỏ chắc lưỡi bảo:
– Có những thứ bà chẳng lòng dạ nhìn đâu, đừng đòi theo tôi. Ngoài những trang sách, mọi thứ đều chán lắm đấy.
Nhiên lái xe chạy đều. Tiếng bánh xe lăn trên mặt đường nhiều lúc chúng tôi nghe thấy rõ.
Chúng tôi không nhìn thấy trăng, có lẽ trăng mọc ngược với hướng xe chạy, nhưng các lề đường, các tàn cây, đều sáng ánh trăng.
Thảo hỏi Nhiên:
– Nhiên học được điều gì nhiều nhất?
Nhiên quẹo nhanh xe ở một góc phố, chúng tôi ngã chúi vào nhau.
Một con chó đen đang lê la sục sạo kiếm ăn trong đống rác bên lề đường, nghe tiếng bánh xe, giật mình bỏ chạy.
Nhiên nói:
– Học ấy à? Tôi chỉ lo tìm cách sống thôi.
Câu nói của thằng nhỏ làm tôi ngơ ngẩn. Trong lời nói của nó, có một phần sự thật nào đó cũng đang đè nặng trong tâm trí chúng tôi, tạo ra chứng u uất không ít người chung quanh cũng mắc phải.
Xe chạy qua một con đường lớn. Khuya, đường vắng, như rộng thêm ra.
Nhiên đưa chúng tôi ra bến tàu Sài Gòn. Chúng tôi xuống xe, thong thả đi bộ dọc theo cầu tàu.
Ðêm, gió mát, nước sông đen rào rạt vỗ vào bờ.



























































































