Chung Trường Sinh
Cuối Hè rồi…
Các bạn HH3 thân,
Chiều hôm kia, nghe tin tức buổi tối, ở phần cuối xướng ngôn viên chuyển qua phần dự báo thời tiết: chỉ còn chưa đầy 1 tháng nữa thì vào Thu rồi! Nhìn lên lịch, cuối tháng 8 rồi, thời tiết bước vào cuối hè, hèn gì mấy ngày nay buổi sáng sớm thấy lạnh. Không gian sương mù dầy đặc, nhiệt độ ngoài trời chỉ còn 10, 12 độ C (50-54 độ F).
Ðúng ra ở vùng cao như nhà tôi thì vào tháng này nhiệt độ như thế vẫn có thể gọi là “ấm.” Ban ngày nắng vẫn tốt và cũng có thể nóng đến 20 độ C. Người ta vẫn có thể dạo phố nghênh ngang với cái áo blouson, từ 10 giờ sáng trở đi thì có quyền cởi ra, ưỡn ngực khệnh khạng với cái áo T-shirt và đi giầy không vớ… cho mát!

Nhưng dù sao cuối Hè rồi, trên các lề đường những cánh hoa hồng đã bắt đầu héo đi, chỉ còn đâu đó 1 vài đóa hồng cuối hè đưa sắc, kiểu của nội dung ca khúc The Last Rose of Summer. Chỉ vì muốn chọc ông hai Dũng nên mấy ngày nay tôi lục lạo mấy cái video khác nhau về bản nhạc Odé an die Freude (Ode tot he Joy) của nhạc sư Beethoven. Cứ lo enjoy hoài mà quên mất ngày vui qua mau, hè đã ra đi gần hết. Ở đây mùa đẹp nhất vui nhất trong năm là mùa Hè, trời nắng từ sáng đến tối, nhiệt độ cứ trên 20 độ C, mọi người tự nhiên cũng vui vẻ, dễ chịu hẳn lên; nhất là cư ngụ ở cái xã tôi, đâu đâu người ta cũng trồng bông hồng, không những ở vườn sau, sân trước, cả đến những góc đường, đầu ngõ, người ta cũng trồng bông hồng, hay ít nhất cũng là các loại hoa đủ mầu. Dân Âu-Châu này gặp thứ gì cũng là Rosen. Tường-vi, Mãn-đà-La, Sơn trà hoa, Nguyệt Quế… đều gọi là hồng ráo trọi. Thường thì không có mùi thơm nhưng gai thì thứ nào cũng cùng mình! Rớ vô là đau nhói như chơi! Người Ðức còn lấy cả trái của 1 loại hồng dại phơi khô pha trà uống, tên là Hagebutte, tiếng anh gọi là Rose Hip; tôi tìm tự điển thì tiếng Việt là trái của cây tường vi (Không biết có phải không ? vì trái tường vi hơi có độc, tuy không mạnh nhưng cũng nhức nhối!)… Hơi lạc đề.
Mùa hè, cuối Hè, lá chưa vàng nhưng hoa thì bắt đầu héo. Ở những cánh đồng gần nhà tôi, người ta đã thu hoạch xong1vụ lúa. Bây giờ đất lại được bừa ra để trồng thứ khác, có chỗ trước trồng loại lúa mau chín nên từ hơn tháng nay đã đổi sang trồng bắp, có chỗ trồng cải để ép dầu, cũng có chỗ vừa thu hoạch khoai tây xong thì chuyển ra trồng bí rợ. Mấy năm gần đây, dân Ðức cũng làm lễ Haloween, đặc biệt là ở vùng Nam Ðức này, nguyên là gốc Kelten khác với dân Germanen ở phương Bắc. Bên Ái-nhĩ-lan, Tô-cách-lan, cũng gốc Kelten (Celts) nên cũng có những phong tục hơi hơi giống dân vùng này. Vả lại gần đây người ta có cái mode ăn uống lành mạnh mà theo tụi Ðức thì bí rợ rất tốt, có đủ thứ chất này chất nọ, tốt hơn thuốc Tiên (!)nên bây giờ dân chúng Ðức cũng thích “ra chợ xách 1 khoanh bí”… Rồi vì Nhật và Ðức là 2 nước bạn anh em, tuy núi không liền núi sông cũng chả liền sông nhưng 2 xứ đều thích chiếm nước bên cạnh, thích ngăn nắp, thích sạch sẽ và thích viết hay nói với động từ để ở cuối câu! Nên có 1 giống bí, gọi là giống Hokaido, nghe kể là nguồn gốc từ bên Nhật qua, trái bí bé tí (như dân Nhật), to chừng bằng trái dưa gang nhưng vỏ bí cứng, mầu cam sậm gần như đỏ, chỗ cái cuống u lên như quả bầu nhỏ. Bí rợ Hokaido rất ngọt, vì trái nhỏ, tối đa chừng 2kg, khác với bí rợ thường có trái nặng đến 7-8kg. Thứ này người ta trồng khá nhiều (tại bán đắt hơn bí rợ thường đến 2-3 lần), chỉ có cái là nhỏ quá, trẻ con không cắt hình đầu người được nên thường thì dù có mua bí này, người ta vẫn cứ phải mua 1 trái bí rợ bự về cho trẻ con chạm trổ, cắt xén để thắp nến…
Nhưng đó là chuyện mùa Thu, bây giờ bí mới mọc dây nhỏ xíu. Có những nhà nông ‘lười’ thu hoạch xong, chỉ trồng cỏ cho đỡ chăm sóc. Cứ cuối thu thì lái xe ra cắt cỏ đánh bành rồi cất vào chuồng bò để bò ăn qua đông. Thường mấy chỗ như thế thì họ hay chừa 1 khoảnh đất ra, sát đường cái, chuyên trồng bông, đủ thứ, rồi họ đặt ở đó 1 cái thùng sắt có 1 cái kẽ hở sau thùng cắm 1 tấm bảng đề giá tiền cho từng loại bông, trên cây cọc bảng có 1 cái lon cắm mấy con dao để người khách lấy dao và tự tay cắt cành bông nào mình thích, rồi cứ theo bản giá mà tự động nhét tiền vào thùng. Hồi trước thì thùng để khơi khơi nhưng dần dần các“quý khách” trở thành “ác khách,” nghĩa là bông cũng cắt mà thùng tiền cũng… bợ mất luôn! Nên bây giờ những cái thùng đó được xiềng vào cây cọc sắt cắm sâu xuống đất, và con dao cắt cũng được hàn vào chỗ cán1ống sắt to và dài để khỏi bị “quên” rồi bỏ luôn vào túi quần!
Thường những nơi có những vườn bán bông selft-service này là những địa điểm tôi nhớ nằm lòng, để nếu phải chở vợ tôi đi đâu đó thì tìm đường mà tránh xa cho tiết kiệm ngân quỹ eo hẹp! Nếu không thì phòng khách nhà tôi sẽ trở thành… rừng Amazone, mỗi lần đi vào đấy phải xẻ lá tìm đường mới thấy được… hiền nội!
Nếu không có những phiền toái này thì dù là cuối hè nhưng vẫn có thể vui vẻ nốc bia mà nghe bản nhạc The Last Rose of Summer cho thêm… thi vị!
Hồi xưa, xa xưa, nghĩa là lúc trên đầu tôi chỉ có 1 thứ tóc và còn mặc quần áo civil, thì cứ thích nghe: “Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn…” của 1 cô ca sĩ có tiếng hát như khóc (không nhớ tên), hay là chui lên cái gác nóng như lửa của tay Vỵ nghe nó đánh gitar bài Hạ Trắng, nhưng lâu lâu cứ bị ông Sơn honda 66 lớp mình ử ư “anh ngỡ ai rót mật vào lòng…” Những mùa hè ấy (nói là những cho nhiều chứ thật ra chỉ có 3 mùa) đã đánh dấu 1 đoạn đường tuy ngắn nhưng khá quan trọng, trên đường đi mấy chục năm nay của tôi, đi từ Saigon ra Nha Trang, lên tới Bình Ðịnh rồi xuống Cần Thơ của Chị Ðào, rồi thì… ra biển, đi Phú Quốc, lên rừng Long Khánh rồi lại trên trời dưới nước qua Philippine, qua Ðức… cuối cùng chui vào 1cái hóc bà tó này ngồi rung đùi, ngó trời ngó đất! Trời to bằng cái vung, đất thì nhỏ bằng cái bàn tay! Còn lại chỉ là vài tấm hình trắng đen được chụp lúc tôi vừa lớn lên và… biết thắt cà-ra-vát!
Và bản Dòng Sông Xanh đang vang vang bên tai!: http://www. youtube. com/watch?v=3-mThvnBvIY
Cánh hồng cuối Hè
Ngày 07. 09. 2013
Các bạn HH3 thân,
Mùa Hè năm nay đến giờ phút này đã bắt đầu đi vào phần cuối. Những ngày này, ở vùng chân núi nhà tôi, thời tiết biến đổi đúng như những gì mà mình biết về cuối mùa hè bên Âu Châu: Trời nắng mưa bất chợt. Cỏ cây, hoa lá đều ở trong 1 tình trạng… vui được ngày nào vui ngày nấy. Như những ngày cuối Tháng Tư năm 1975 ở Thủ Ðô sàigòn vậy!
Trong các loại hoa, bông hồng, loài bông mọc khắp cùng vùng đất Âu Châu, ngay cả ở nơi hang cùng ngõ hẹp như ở chỗ nhà tôi, cũng cố gắng nở vào những ngày nắng ấm cuối cùng trong năm, để khoe sắc khoe hương, như nhiều người nói là “giữ vững lập trường” đến ngày cuối cùng của… mùa Hè chói lọi 1 thời ngắn ngủi, để chứng tỏ với thế gian rằng lòng trung trinh cao thượng của người quân tử, trượng phu vẫn sáng lừng dù là vào thời mạt vận.
Những ngày như thế này hằng năm, nghĩa là trong 30 năm qua, tôi đều ngồi im bên máy hát, hay cái computer, để nghe và chìm đắm trong tiếng vọng của bản nhạc được phổ từ bài thơ của 1 thi sĩ Ái-nhĩ-lan: The Last Rose of Summer, hoặc trong tiếng hát u sầu, uất hận của bản: Rừng Lá Thấp của nhạc sĩ Trần thiện Thanh.
Cho dù là với âm điệu nào, cuối Hè cũng cho tôi 1 cảm giác: Những ngày xán lạn huy hoàng nắng ấm sẽ qua đi, để nhường chỗ cho mưa Thu buồn thảm;và tiếp theo là băng tuyết khắt khe tàn bạo của những ngày đông không mặt trời, không gió ấm, không cả tiếng cười, và dĩ nhiên không cả tiếng hát, lời ca hoan lạc của mọi lớp tuổi yêu đời!
Hôm nay, bên bàn phím, ngoài cửa sổ trời vẫn nắng vẫn ấm, vẫn văng vẳng những tiếng cười đùa của đám trẻ “hợp chủng quốc” nơi khu nhà tôi ở, Nghĩa là vẫn vang hưởng âm thanh của những tuổi đời hồn nhiên hoan lạc: Hát cho con chim trên cành, cho cái diều trên không, cho con mèo hàng xóm, cho đứa trẻ đến từ bên kia bờ đại dương… Tất cả đều rộn rịp vui tươi của những đứa trẻ con vô tư lự, không có khác biệt chủng tộc ngôn ngữ tổ tiên, mầu da, tôn giáo. Chúng ta cùng nhẩy cò cò, cùng đạp xe đạp lượn ngược vòng trong xóm, cùng đeo vào xe bán cà-rem để mua cục kem lạnh mát, ngọt ngào,…
Tôi chống nạnh, (vì bụng đã hơi bự) nhìn theo chúng, rồi cứ thế mà thả hồn trở lại những ngày thơ ấu, thời những năm ê a lớp 5, lớp 4,… thời những năm của thập niên 50 thế kỷ trước.
Những người lớp cha mẹ chú bác lo âu hằng ngày vì cuộc sống, vì tương lai đám trẻ như chúng tôi thời ấy,… Tất cả đều vô nghĩa với đám trẻ chúng tôi: những ngày nắng tuy có gắt nhưng rất vui, không có tây đen gạch mặt, không có phòng nhì tây, không có những gương mặt lạnh lùng đến mất nhân tính của những ông cách mạng về thành… Chúng tôi, những đứa trẻ lúc ấy 7, 8 tuổi chơi trò “năm-mười”, lính kín cưỡi ngựa, bí đường, chạy tọt vô bót cảnh sát gần nhà: Chú ơi! thằng đó cỡi ngựa bắt con kìa! Chú “lính” cảnh sát áo kaki, dây nịt, chân bọc sà-cột da trắng, kéo cây súng vào người, cười cười rồi nói: “Thằng nào dám bắt con vậy? Cứ đứng đây. Nó mà tới, chú bắt nó để con khỏi sợ. Nha!” Rồi những ngày đến bãi cỏ trên quận thả diều, mấy chú cảnh sát chạy ra, vừa hút thuốc, vừa cá độ: Tao bắt thằng quần xanh, nó bay cao hơn! Tao bắt thằng nhỏ răng sún bay cao hơn!… Họ cá độ bằng vài điếu thuốc Ruby. Bọn trẻ con chúng tôi cứ thả diều. Ðằng nào khi đã thắng thì mấy chú cảnh sát cũng cho được1 cục kẹo, thứ kẹo cứng và hơi trong nhưng ngon thì tuyệt trần!
Bây giờ, tôi đứng nhìn đám nhỏ đủ mầu da, đang đá banh, đạp xe, nhẩy cò cò ở xóm bà tó nhà tôi. Tự nhiên tôi nhớ đến thời thơ ấu năm nào, nơi 1 cái quận còn nằm ngoại vi thành Sài Gòn, nơi những đứa trẻ nhổ ô-rô, vớt cá lòng tong và hay chạy lên bãi cỏ bên quận để xem mấy chú cảnh sát có cho mình1cục kẹo hơi trong trong nhưng cứng như đá không!
Ðám con nít khu nhà tôi thấy tôi cười hăng hắc, nham nhở ở ban-công, chúng nó ùa chạy lại, nhao nhao, “Hast du bonbon fur uns? -Onkel, hast du Eis?” Cái đám tí nhau này chúng nó cũng ồn ào nhốn nháo như đám con nít thời những năm 56-57của thế kỷ trước ở vùng Bình Tân, thủ đô Sàigòn, nước VNCH, có lẽ còn… hỗn hơn! Cà rem ở đây thì phải nói là rẻ mạt. Thứ nghèo sống bằng trợ cấp xã hội như tôi cũng có thể ăn kem thay cơm được! 2.60 Euros 1 hộp 12 cây cà rem. Bảo đảm lành mạnh, không hóa chất!
Mười mấy đứa Sây-Lẩu-Cố (tức tí nhau!) hoan hỉ hài lòng. Ðứa bóc kẹo, đứa bóc kem vừa đi vừa nói, “Danke Schun!- Ihr musst die Verpackung in den Mulleimer einwerfen, OK?” Tôi nói với theo bằng 1 câu Ðức-Mỹ đề huề (chúng mày phải bỏ giấy gói vào thùng rác, nghe!).
Mùa Hè vẫn cứ khiến cho tôi có những niềm vui nho nhỏ nhưng êm đềm như thế!
Hồi nhỏ tôi được cụ thân sinh dạy cho vần thơ của Victor Hugo:
“…Le Vieillard regardait le soleil qui se couche,
Le soleil regardait le vieillard qui se meurt !…””
Mùa Hè đẹp rồi cũng đi qua!
Thân chào.









































































