* Nhược Thu
Cõi nhớ chiều nay sầu diệu vợi
Góc đời lận đận lại tìm nhau
Trời xa đất lạ hồn xuôi ngược
Thơ cũng theo người lặn lội đau
Ai trải mây vào cõi nhớ chung
Mà sao quên đợi để tơ chùng
Chắc em thả nhớ vào quên lãng
Nên giữa xuân nồng phai sắc nhung
Em ép thơ phai vào tóc ngủ
Bên này ta thức biết chờ ai?
Miền xa một nửa vầng trăng khuyết
Còn vấn vương chi chút dặm dài
Sao chẳng là mây lặng lẽ trôi
Hay trăng vằng vặc giữa lưng trời
Ðể ta với nỗi buồn lưu xứ
Mãi mãi là thơ dệt lẻ loi…



























































































