Người Ði Trên Mây (Kỳ 17)

 


Kỳ 17


Ngưng một lát, Uyên nhìn tôi.

-Anh có vẻ bận nhỉ?

-Không. Tôi đang nghĩ tới một điều…

-Một người?

-Ừ. Một điều và một người.

-Một người tên Quỳnh?

-Sao cô biết?

-Uyên là ma xó mà! Nhưng… anh thử nghĩ coi đi với người này mà đầu óc nghĩ tới người kia thì có phải là một người đàn ông lịch sự không?

-Tất nhiên là không!

-Vậy anh là người lịch sự?

-Ðương nhiên.

-Anh có nghĩ rằng mình là người kiêu ngạo quá không?

-Không!

-Vậy anh là người khiêm tốn?

-Cũng có thể.

-Anh nghĩ sao nếu có người nói anh là Don Juan?

-Bậy bạ!

-Anh có biết là Uyên đã biết anh từ lâu không?

-Không! Từ hồi nào?

-Lâu. Nhưng không nhớ từ hồi nào! Có lẽ hơn một năm nay, ở một lớp tối, trường Trường Sơn!

-Cô làm gì ở đó?

-Ði chơi. Có một người bạn học ở đó. Theo cho vui.

-Hôm đó cô nghe tôi nói gì?

-Anh nói với người ta không nhớ đến con người hay sự vật chỉ vì con người hay sự vật đó. Người ta chỉ nhớ đến những gì có liên quan đến mình mà thôi.

-Sao cô nhớ kỹ thế?

-Uyên chỉ nhớ những gì có liên quan đến Uyên mà thôi!

-Giỏi!

-Anh khen Uyên phải không?

-Cứ cho là vậy đi!

-Anh hay giảng bài lạc đề lắm, anh có biết không?

-Ở đâu? Hồi nào?

-Hôm đó, hôm có một người con gái lên hát bài Tiếng Sông Hương của Phạm Ðình Chương.

Tôi hớp một ngụm trà Hoàng Cúc, đốt một điếu thuốc và nhớ lại buổi học tối hôm đó.

Lớp tối của Saigon phần lớn dành cho những người đứng tuổi đã có công ăn việc làm, muốn kiếm thêm cái bằng để tăng lương tăng ngạch. Cũng có một số người trẻ là những học sinh trường Pháp muốn, nếu chẳng may rớt Tú Tài Tây, còn lấy được cái Tú Tài Ta. Hôm đó lớp học khá đông, nhưng nói chung không khí có vẻ như bất bình thường. Bài học có tựa đề là Ký Ức Và Liên Tưởng. Tôi cho cả lớp ghi một số điểm tựa để nhớ khi làm bài thi. Tôi nhắc đến một số bài thơ phổ nhạc: Chiều của Hồ Dzếnh, Ngày Xưa Hoàng Thị của Phạm Thiên Thư, Mộng Dưới Hoa của Ðinh Hùng… và tôi hỏi họ những ca khúc ấy có gợi cho họ điều gì không? Ðau khổ hay Hạnh phúc? Tình yêu hay Thù hận? Hoặc một vệt nắng ở chái hiên, một cơn mưa phùn trên hàng me… có làm ta nghĩ đến chia ly hay sum họp? Lúc bấy giờ, tôi còn nhớ rõ như in, một chị ngồi ở đầu bàn đứng dậy:

-Monsieur, em nói được không?

Tôi hơi ngạc nhiên, vì ở các lớp tối tính thụ động và ù lì gần như là bản chất. Họ ngồi nghe, ghi chép hoặc nói chuyện và ngủ gục. Phát biểu ý kiến hoặc đặt câu hỏi là một điều hiếm hoi.

-Mời chị. Nhưng chị hãy cho tôi biết là chị có ý định đi ra ngoài bài học không?

-Không, monsieur, em hiểu bài học hôm nay theo một cách khác.

-Mời chị!- Tôi nhắc lại sự đồng ý của mình.

-Xin cám ơn!

Rồi chị đứng quay mặt xuống lớp, giọng dõng dạc:

-Miền Trung đang bị thiên tai bão lụt, chúng ta đã đóng góp gì chưa?

-Chưa! Tôi nghe cả lớp ồ lên.

-Tôi đề nghị chúng ta nên nghĩ đến nỗi khổ đau của đồng bào ruột thịt!

-Ðề nghị đi! Cuối lớp có tiếng người nói lớn.

Cả lớp nhao nhao.

-Tôi muốn cả lớp chúng ta đóng góp một chút gì để gọi là chia sẻ nỗi khổ đau của đất nước.

-Chị đóng góp trước đi!

-Tự nhiên là tôi xin đóng góp trước!

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT