Người Ði Trên Mây (Kỳ 49)


Kỳ 49


Quỳnh ngồi trên giường, mắt lo lắng, hai tay lay vai tôi. Tôi thấy những sợi tóc ướt bám trên trán cô. Bộ ngực nặng nề phập phồng sau làn vải mỏng.

-Anh làm sao vậy?

Quỳnh lặp lại câu hỏi. Mặt cô cúi thấp gần mặt tôi. Tôi nghe hơi thở cô nóng bỏng, gấp gáp.

Quỳnh lau mồ hôi trên mặt, mũi, cổ và ngực tôi.

Tôi kể cho cô nghe giấc mơ.

-Tại sao anh lo lắng cho ông Phan quá vậy?

-Có gì đâu. Ðó chỉ là một giấc mơ thôi mà!

-Sao anh không mơ thấy em?

-Lúc nào tôi chẳng mơ thấy em!

-Ông lẻo mép quá đi ông ạ!

Tôi choàng tay qua người Quỳnh kéo cô ấp lên người tôi.

-Hôn tôi đi!

Quỳnh cắn môi tôi. Nàng yêu tôi mạnh mẽ như chưa bao giờ yêu.

Căn phòng tối. Quỳnh nằm ngược chiều tôi. Tay cô dang rộng chạm vào gan bàn chân tôi. Chiếc quạt máy ngưng chạy từ hồi nào, nhưng gió thổi qua cửa sổ mát lạnh.

-Cho tôi điếu thuốc Quỳnh!

Tôi nói nhưng không tin là Quỳnh nghe.

Quỳnh nhổm dậy. Tiếng chân đi trên nền nhà, tiếng khua động ở ngăn kéo, tiếng diêm quẹt đánh lên, ánh lửa lóe sáng soi khuôn mặt Quỳnh.

-Thuốc đây anh! Quỳnh đặt điếu thuốc giữa hai môi tôi.

-Anh làm gì suốt một tuần không gặp em?

-Chẳng làm gì cả! Ðọc sách, nghe nhạc.

-Còn cô Uyên?

-Nghe nhạc, đọc sách!

-Chỉ thế thôi?

-Chớ em muốn tôi làm gì khác?

-Anh có phải là một tù nhân hạnh phúc không?

-Không phải tù nhân, và cũng không hạnh phúc!

-Em nghĩ là em đang mất anh!

-Em cho là tôi sắp chết sao?

-Anh đừng nói bậy! Chính anh phải biết là anh không còn là anh như trước đây chứ?

-Tôi đã thay đổi nhiều vậy sao?

-Anh đã thay đổi! Quỳnh nói giọng quả quyết. Cô nhấc điếu thuốc khỏi môi tôi. Quỳnh hút. Ðốm sáng soi mặt cô từng chập. Giọng Quỳnh cay đắng.

-Tôi nghĩ là chính em đang có điều bực dọc nên nhìn chuyện gì cũng thấy không giống như ý em muốn.

-Hôm qua em gặp anh Tuấn ở tòa án. Anh ấy nói Thăng sắp làm phò mã ông Phan thật rồi! Em hỏi sao anh biết, anh ấy nói chính cô Uyên tâm sự với một người bạn.

-Rồi sao nữa?

-Chờ ông Phan đi Mỹ về là làm lễ cưới.

-Chưa đính hôn mà! Tôi đùa.

-Ðính hôn rồi! Quỳnh quả quyết, giọng chắc như bắp.

-Hồi nào vậy? Tôi tiếp tục đùa.

-Tuần rồi! Anh Tuấn nói lễ đính hôn diễn ra trong vòng thân mật. Quỳnh không đùa tí nào.

Tôi thấy hình như câu chuyện đã đi quá xa. Tôi hỏi gặng:

-Em tin thật sao?

-Còn gì nữa mà không tin! Quỳnh nói giữa hai hàm răng.

-Em muốn nghe tôi nói không?

-Chuyện đó chưa đủ sao mà anh còn nói nữa!

-Ðó là bịa! Tôi khó chịu. Tôi ghét đính chính những điều tôi không hề dính dáng.

Quỳnh rúc đầu vào ngực tôi. Mái tóc ngắn của cô làm tôi nhột. Tôi kéo Quỳnh lên, môi tôi tìm môi cô. Da thịt Quỳnh quen thuộc trong tay tôi. Bụng cô nhỏ, lưng ong, thon, lũng thấp. Ngực căng rắn. Ðùi dài tròn lẳn. Trên chiếc giường hẹp, chúng tôi đo nhau. Thân thể tôi trong thân thể Quỳnh.

-Ðừng anh… Ðừng mà anh!

Quỳnh phản ứng chiếu lệ, hai tay vẫn đẩy sâu tôi thêm vào người cô. Hơi thở Quỳnh nóng hổi, bứt rứt như thúc giục những ham muốn trong tôi trào ra. Những ngón tay của cô là những mũi kim châm cứu, nhọn buốt dưới da nhưng làm rung động châu thân tôi trong một niềm hoan lạc khó tả.

Mùi thơm của tóc Quỳnh, mùi nồng của da thịt cô làm tôi thêm rạo rực. Tiếng Quỳnh u ư trong cổ họng như con mèo con phơi nắng bên cửa sổ.

-Tôi mở đèn nhé!


-Ðừng anh! Quỳnh giữ tay tôi lại.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT