Người Ði Trên Mây (Kỳ 71)

Kỳ 71



Tôi nắm ngược lại bàn tay Quỳnh kéo về phía mình, cúi xuống hôn lên những ngón tay dài xanh xao của Quỳnh.

-Có phải là ngày hôm nay là ngày cuối mình gặp nhau không?

-Cứ cho là như vậy đi. Anh không thấy nhớ em sao?

-Tại sao em cứ muốn tôi phải nói là nhớ em?

-Một ngàn lần em muốn nghe anh nói như vậy, mặc dù thực tế có thể là anh không nhớ em?

-Tôi biết là tôi không thể quên em!

-Anh vẫn nhất định không chịu nói là nhớ em? Quỳnh cười.

-Tôi muốn mời em một bữa cơm tạm biệt!

-Ngay bây giờ?

-Phải ngay bây giờ!

-Không được!

-Tại sao?

-Em còn bao nhiêu việc phải làm trước một chuyến đi xa thế này! Em chỉ muốn ngồi đây nhìn anh, bởi vì em biết là mình đã mất nhau.

-Em nói gì vậy? Tôi vẫn giữ tay Quỳnh trong tay tôi.

Bỗng nhiên Quỳnh rút tay lại, đứng dậy, quàng sắc lên vai.

-Thế nào tối nay em cũng sẽ về dự sinh nhật cô Uyên. Nhưng xin anh coi như chúng ta đã uống với nhau một ly nước tạm biệt ở đây.

-…

-Em muốn đến nhà Kỳ Ðồng đưa Ðăng và Mai đi ăn kem. Em muốn hôn các cháu trước ngày lên đường. Chắc chắn là em sẽ nhớ chúng nó lắm!

-Tôi muốn nói chuyện với em. Tôi muốn đi với em một quãng!

-Em tự về một mình được. Từ nay em sẽ tập sống với không một hình bóng ai trong đầu!

Quỳnh mang kính mát lên mắt, che kín cả khuôn mặt, mở cửa bước ra ngoài.


17


Chợ Ðũi chiều Thứ Bảy có cảnh tượng của một đám giỗ nhà quê. Ánh nắng sắp tắt của mặt trời chiều rất thích hợp với không khí một bữa nhậu trong làng. Bàn ghế lổng chổng, xô lệch, chỗ ngồi tạm bợ. Cả đám bạn tôi, dân quán Cái Chùa, kéo rốc hết ra đường Trần Quý Cáp. Chúng nó nói hôm nay sẽ bắt tôi say nhừ một trận.

-Lý do? Tôi hỏi.

-Tại sao cần phải có lý do? Tâm hỏi lại.

-Tao ghét say rượu lắm!

-Dạy Triết mà không biết say rượu sao gọi là dạy Triết! Nhật nói móc.

-Tại sao?

-Người không đam mê rượu khó mà giảng thành công một bài tâm lý đam mê!

-Úi dà! Hôm nay nhà báo còn dạy tôi cả cách dạy học nữa! Ghê gớm! Thiệt là ghê gớm!

-Mày công nhận là người ta chỉ nói và viết thành công về những gì người ta đã có kinh nghiệm. Phải không? Tâm chen vào.

-Mày công nhận là những bài phóng sự chiến trường của thằng Nhật được viết từ kinh nghiệm sống của nó, chớ không phải viết từ tưởng tượng phải không?

-Ðúng quá!

-Tao đếch tưởng tượng nổi một thằng ngồi xa lông trong phòng trà mà lại có thể viết được một trận đánh nếu chính hắn không kinh qua chiến trường đó. Phải không?

-Ðúng quá đi chớ!

-Tao đếch tưởng tượng nổi chuyện “phê” với “không phê” khi làm một phát tuyệt vời. Phải không?

-Ðúng! Nhưng mày nói xong chưa? Tôi hỏi gặng.

-Còn nữa. Nhưng thôi, như thế cũng tạm đủ. Tao chỉ muốn chứng minh là thằng Nhật nói đúng thôi. Mày không đam mê thứ gì cả sao mày có thể nói cho người khác hiểu đam mê là cái gì?

-Nhưng mà… tao muốn hỏi ngược lại một chút. Phùng chen vào.

-Phải chăng, chỉ có rượu mới là đối tượng duy nhất của đam mê trên cõi đời này?

-Bênh nhau quá! Ðồng hội đồng thuyền có khác! Nhật lắc đầu.

-Thầy hai kêu chi thầy hai? Tôi thấy chị chủ quán đứng sau lưng Tâm khá lâu, chị hỏi Nhật bất ngờ giữa lúc câu chuyện bắt đầu sôi nổi.

-Sao chị hỏi sớm quá vậy? Nhật nói mắc.

-Thầy hai thông cảm thầy hai. Mấy cha nội ở bàn kia cho chó ăn chè, em phải dọn mà! Lu bu quá! Thầy hai kêu chi thầy hai!

-Giỡn chơi chị thôi. Mượn chỗ này ngồi nói dóc chút, không kêu chi được không? Nhật tiếp tục chọc.

-Tự nhiên thầy hai, nhưng… Người chủ quán cười giả lả.

-Nhưng sao? Nhưng cái gì?

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT