Kỳ 75
Ngó theo hướng mắt Tâm, tôi thấy từ một chiếc ô tô đậu sát lề đường bên cạnh gốc me, một cô gái bước xuống. Cánh cửa xe đã đóng lại, nhưng cô vẫn đứng yên một chỗ nhìn ngó xung quanh, trước khi đi thẳng về phía bàn chúng tôi.
Tôi nhận ra là Uyên ngay khi cô cất bước. Cô đi thẳng đến chỗ tôi ngồi, ngó quanh bàn và nói:
-Xin lỗi các anh, tôi có chút chuyện muốn nói riêng với anh Thăng!
-Mời cô tự nhiên! Cô cứ như bọn tôi không có mặt ở đây là được rồi! Nhật nói đùa không ác ý.
-Cám ơn anh! Tôi cũng đang nghĩ vậy! Uyên đáp lại nhanh không để hở một phút.
Tôi kéo ghế đứng dậy. Tôi biết là mình phải về. Tôi chợt nhớ tối nay là sinh nhật của Uyên và tối nay cũng là buổi gặp gỡ chót với Quỳnh.
-Ði đâu vậy bạn? Tâm hỏi chận.
-Tao có chút chuyện. Tôi nói.
-Chưa giới thiệu mà! Nhật kêu lên.
-Xin lỗi. Ðây là Uyên, con gái cụ Phan. Và đây là anh Nhật, nhà báo-nhà binh, anh Tâm, nhà văn khét tiếng Khô Khốc Thiền Sư, và đây là anh Phùng, “godautre” của trường Văn Khoa.
-Còn một người chưa được giới thiệu! Nhật nhắc.
-Ai? Tôi ngạc nhiên.
-Ông chứ còn ai?
-Thôi, giỡn hoài!
-Ðể tao giới thiệu giùm với cô Uyên. Nhật đứng dậy đưa tay về phía tôi, nói với Uyên:
-Và đây là Thăng, người đi trên mây.
-Sao lại người đi trên mây? Uyên hỏi.
-Nghĩa là người này chỉ biết có trời trăng chứ không biết thổ thần thổ địa.
-Ðủ chưa? Tao lên đường?
-Mày tên là Thăng, nhưng chưa thể thăng sớm dễ dàng như vậy đâu! Nhật không tha tôi.
-Làm sao bây giờ! Thủ tục xong rồi mà! Uyên nôn nóng làm tôi tức cười.
-Thủ tục đã xong đâu! Nhật trả lời.
-Vậy còn gì nào? Uyên hơi xẵng giọng.
-Còn mục chót. Nhưng hơi gay! Tâm chen vô. Tôi biết Tâm muốn để tôi đi.
-Xin anh cứ nói! Uyên vẫn nôn nóng.
-Chuyện như vầy. Bữa nay cả bọn tôi đồng ý đi uống rượu. “Người-đi-trên-mây” là cái ông này – Tâm chỉ tôi – ổng kêu một két bia. Một két bia là hai mươi bốn chai. Chia cho bốn đứa, một đứa sáu chai. Nãy giờ trung bình mỗi đứa ba chai.
Ông-trên-mây thì chỉ mới chai rưỡi. Ổng muốn đi cũng dễ thôi. Cạn hết sáu chai phần ổng thì ổng có quyền dzọt.
Tâm khề khà như một ông già.
-Nghĩa là anh Thăng còn phải uống bốn chai rưỡi nữa? Uyên hỏi.
-Ðúng!
-Nếu anh Thăng uống không hết thì sao?
-Thì chưa đi Nhật chêm vào.
Uyên cúi thấp xuống vai tôi, nói khẽ.
-Anh uống hết không?
-Chắc không hết! Tôi thành thật.
Tâm quay sang nói nhỏ gì đó với Nhật và Phùng, xong hắn tuyên bố:
-Cho phép cô Uyên giúp sức!
-Cám ơn anh! Sao anh không nói sớm? Uyên cười.
-Cứ coi như anh Thăng uống ba chai. Tôi uống ba chai.
Uyên lấy bia đổ vào ly tôi và chúng tôi chia nhau hết ly này đến ly khác. Cả đám trố mắt nhìn Uyên uống bia như uống nước ngọt.
Khi tôi theo Uyên ngồi hẳn vào trong xe, nhìn qua cửa kính, tôi thấy người chủ quán vừa mang ra cây đèn dầu. Cả đám bạn tôi như những bóng đen bất động. Ánh sáng của ngọn đèn hắt lên từ phía cổ chiếu rõ những mảng cằm phản với bóng đen của cả khuôn mặt.
Xe chạy vòng theo đường Lê Văn Duyệt trở về nhà ông Phan. Tôi nghe trong hơi thở của Uyên còn đọng mùi bia rượu.



























































































