Thăm Bình Minh
Khi người ta yêu nhau trăng sao đẹp thêm nhiều
Những lời nói nghe êm ái và đắm mê
Tình yêu là con đường sắc màu tươi thắm
Người ta yêu nhau sao em lại ôm niềm cô độc
Những bài thơ đã viết ra chỉ cho một người
Mặc dầu nhiều người rất thích
Nếu em không thích bài thơ phải viết lại
Ðó là bài thơ cho em
Bài thơ mang theo niềm nhớ
Ðêm trăng trên đường xa buồn như một lời xin lỗi
Em không đi cùng anh
Con đường đôi khi mình sẽ chẳng bao giờ đi chung
Sự chết, và niềm đau sắp chết
Buổi sáng bạn còn thấy vạt nắng xuyên qua những tàng cây
Một ngày hay vài ngày ấm như những cái cầm tay
Như tuyền một luồng sinh lực
Ngày mai biết Bình Minh có còn kịp cạo râu
Ðể chuẩn cho cuộc hành trình về nơi miên viễn
Cuộc hành trình một mình, cuộc hành trình đơn độc
Em bảo gặp bạn có vui không
Chết không hẳn là một điều bất hạnh
Sống chưa chắc là một điệu kỳ nếu sống mất tiếng nói
Nhưng em ơi sao anh vẫn không cầm được lệ tuôn
Khi tiễn bạn bằng lời kinh Bát Nhã
Em có đi thăm Bình Minh cùng anh
Nếu còn kịp thời gian cho một lần sắp tới…
(17 tháng 10, 2013)
Sonatas
Tháng trước tiễn bạn thân bốn mươi năm về nơi yên nghỉ
Tháng sau được bạn thân ba mươi năm gởi ra sở thất nghiệp
Tiễn tình cảm nỗi buồn lây lất mãi
Tiễn tình bạn lạnh như vết cắt không ngờ
Buổi chiều đôi khi không biết đi đâu
Cả ngày cũng không biết đi đâu
Vào trang mạng xã hội thấy toàn lời phù phiếm
Thơ mộng như những tiếng chưởi thề
Ngày lễ Tạ Ơn nơi tôi sống từ khi rời xa quê
Trời lạnh gần cuối năm mới hay mình cũng già đi
Nơi đây từng thế hệ trôi qua
Mà hận thù thì luôn nuôi nấng như những nấm mồ
Chả nhẽ quay lại chốn xưa bưng cà phê hầu khách
Hoặc mở quán bán những thứ không nên bán
Suy nghiệm hai chữ phù du chợt thấy nụ cười nửa miệng
Cùng nhỏ nhen và buồn bã như những dối gian
Tôi loay hoay với đôi ngày rảnh rỗi
Ðầu óc sao tê dại lơ ngơ
Loài động vật có vú mà không còn khả năng có sữa
Người ta sẽ làm thịt bằng những chảo dầu chiên
Hôm qua có bạn nhắn đến ăn sinh nhật
Tôi không đến vì sợ làm bạn mất vui
Ít nhất mình cũng phải sống thật
Như ăn ít cơm để tránh đái đường
Vui cho em vì còn bạn ghé thăm
Mọi chuyện rồi cũng qua đi chỉ còn lại chút tình
Có phải buổi chiều huyễn mơ như lời chúc tụng
Khúc nhạc xưa và niềm nhớ không biết vì sao
Cũng chỉ biết mơ hồ là một khúc hát
Như cuộc đời buồn nhiều hơn vui
Mà chúng mình đã đồng ý
Là những Sonatas mà em mến yêu.
(25 tháng 11, 2013)
Kỷ niệm với Việt Dzũng
Tôi gởi bạn bài Sonatas
Bạn đọc và im lặng
Tôi hỏi hay không
Bạn bảo hay nỗi gì chỉ buồn não ruột
Nhưng thấm thía lắm Hiền ơi
Nhất là những đoạn…
Bạn bảo phải cố gắng tiếp tục Hợp Lưu
Sang năm làm nhà xuất bản…
Mình gặp nhau nói nhiều về cuộc sống
Và nhiều chuyện linh tinh
Bạn nói những shows đi các nơi đã bị hủy
Tên của bạn đang bị cố tình quên
Những ngày cuối năm tôi gặp chuyện buồn
Mà bạn cũng chẳng vui
Cứ lo lắng và đoán rằng tối đa một năm nữa cũng bị thôi việc
Bạn quên là bệnh tim thì tối kỵ những lo toan quá độ
Người ta muốn bạn buông tay
Nhưng lòng bạn cố níu
Quên mất cuộc đời vốn dĩ phù du
Có mấy anh hùng nào qua được ải mỹ nhân
Trước khi mất bạn còn gọi tôi làm giúp
Công việc, công việc… làm chiếc kim đồng hồ
Kim đồng hồ đứng là vĩnh viễn ra đi
Thật ra mọi thứ trên đời đều có thể thay thế
Những chuyện nhường cơm sẻ áo
Chỉ có trong truyện truyền kỳ
Thế mà bạn cho tôi
Một câu chuyện truyền kỳ
Cõi hồng trần như đồng tiền hai mặt
Sao chúng mình mãi đắm mê
Không chung tình sao trách gì người bội bạc
Những giọt lệ rơi âm thầm ngày bạn ra đi
Và chúng ta có chung một điều
Là luôn sợ những điều dối trá…
(26 tháng 12, 2013)



























































































