Tìm Lại Mùa Hè
Ði tìm mùa Hè xưa
Góc sân trường năm cũ
Cây phượng già đứng rủ
Lớp học khẽ thở dài
Ði tìm mùa Hè xưa
Trong mắt người bạn cũ
Từ xa về họp mặt
Tuổi bạn đã vào Thu
Ði tìm mùa Hè xưa
Trên con đường kỷ niệm
Dốc xưa dài thương nhớ
Mối tình đầu ngây thơ
Ði tìm mùa Hè xưa
Tiếng ve sầu đầu Hạ
Lưu bút trao vội vã
Mắt buồn, thoáng mây qua
Ði tìm mùa Hè xưa
Giữa mùa hoa phượng nở
Bài thơ tình dang dở
Trong hộc bàn năm nao…
*Huỳnh Phước Minh
Phượng Vĩ
Em trở lại quê hương mùa phượng vĩ
Ðời kiêu sa trên mười ngón tay mềm
Anh cúi mặt đi giữa trời dông bão
Quê hương mình nghèo lắm phải không em
Thời ly loạn tưởng chẳng còn gặp nữa
Anh làm tthơ hoài vọng dấu chân người
Em thuở ấy tóc thơm mùi hoa bưởi
Áo lụa vàng rung nhịp bước chân vui
Trời sinh anh ra làm tên đãng tử
Khóc say sưa những chuyện thế gian cười
Tình huyễn mộng nên tình thường dang dở
Ðời vốn buồn nên tiếc một lần vui
Em trở lại quê hương mùa hạ đỏ
Sợ con ruồi con muỗi dính trên tay
Sợ vũng nước đen, sợ bờ kênh nhỏ
Sợ người quen như sợ kẻ ăn mày
Em đã gặp gì chăng trên vỉa phố
Ðám dân nghèo khổ cực sớt chia nhau
Và như thế hai mươi năm “giải phóng”
Họ cúi đầu gánh chịu những thương đau
Như anh cúi đầu nhìn em trở lại
Thương cuộc tình một thuở đã xanh rêu
Ôi cô gái tóc thơ mùi hoa bưởi
Chết thật rồi trong mộng tuổi hoa niên.
*Trần Trung Ðạo
Chút Tình Ðầu
Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu?
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám
Thuở chẳng ai hay thầm lặng – mối tình đầu
Mối tình đầu của tôi có gì?
Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp
Là áo người trắng cả giấc ngủ mê
Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp
Giữa giờ chơi mang đến lại… mang về.
Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp
Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây
Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay…
Mối tình đầu của tôi có gì?
Chỉ một cây đàn nhỏ
Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm
Ai cũng cũng hiểu – chỉ một người không hiểu
Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi thành câm…
Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em hái mùa hè trên cây
Chở kỷ niệm về nhà
Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại
Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa.
*Ðỗ Trung Quân
(Nguồn: Son Ng.; [email protected])









































































