Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh


Nếu Cho Tôi


Nếu cho tôi chọn lại ngày


Ấm ơi lời mẹ vơi đầy ru nôi


Nếu cho tôi chọn một thời


Là hoa tím chở một trời ao xưa


Nếu cho tôi chọn lời thưa


Thưa cha mẹ, thuở anh đưa về cùng


Nếu cho tôi.


Vâng, thủy chung


Của câu thơ đã buộc cùng tóc tơ


Thì xin đi hết giấc mơ…


 


Dấu Thương


Ðầy tay ai bưởi thơm hoa


Ca dao ai giấu búp cà ai thương


Một thương


Chín thương


Mười thương


Thế là, một nắng hai sương theo về


 


Hương Ðồng Nội


Nắng hồng thơm hội trẩy


Ruộng áo xanh lay láy hạt mùa hoa


Cỏ rơm đồng ngai ngái


Bỏ bùa hương cho dại bước tôi qua


 


Có Hạt Nắng


Bên anh đi giữa hàng cau


Buổi sớm bỏ thóc đàn chim câu bay về


Em nghe trong hạt thóc kia


Có hạt nắng ủ lời thề lúa xanh


Thề rằng


Em với anh


Thề. Tay áo mở long lanh


Nghìn sau anh gọi: Vàng Anh!


Em lại về


Lại trang cổ tích dường kia…


 


Lạ Quen


Bỗng dưng Ngày lại là Ðêm


Cái bóng tối cũng ngỡ quen lâu rồi


Ánh sáng làm mặt lạ tôi


Dường như cả cái chỗ ngồi lặng thinh


 


Pháo Hoa


Hóa vàng nước mắt ta ơi


Mà xinh lễ hội nụ cười cùng anh


Vào đêm ta trẩy long lanh


Nghe trăm hạt lệ chuỗi thành pháo hoa


Em cô dâu mới, về nhà


 


Xin Cùng


Em đang rơi


Em đang rơi


Trời xanh ơi


Bóng tối ơi


Xin cùng


Cám ơn trời đã bao dung


Cám ơn đất cũng mịt mùng mở ra


 


Trông Lên


Riêng còn một chút xanh mây


Trên kia ở lại để bày tỏ nơi


Một mình được bay giữa trời


Riêng còn một nỗi trông vời, là tôi


 


Hỏi Lệ


Rơi xuống những hạt lệ buồn


Lệ ơi nhớ nổi ngọn nguồn hay không


Mòn con mắt mở, hoài trông


Lệ ơi, xóa nổi mênh mông cái nhìn.


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Cám ơn báo Người Việt 40 lần

Báo Người Việt có cuộc thi nhân dịp kỷ niệm 40 năm. Thi thì mình không dám so tài, nhưng mình phải viết gì đó để cám ơn báo Người Việt...

Phạm Cao Hoàng, tiếng thơ tách thoát khỏi mọi trào lưu thời thượng

Tiếng thơ Phạm Cao Hoàng xuất hiện trên nhiều tạp chí văn học như Văn, Văn Học, Bách Khoa, Vấn Đề... đã tạo được sự chú ý đặc biệt.

Người Việt với người Việt tha hương

Người Việt tha hương, luôn có tâm trạng: “Tha hương ngộ cố tri” mong mỏi được gặp những người đồng hương Việt...

Nghệ sĩ Năm Nghĩa với bài vọng cổ 20 câu

Những năm cuối thập niên 1940 giới mộ điệu vẫn còn nghe đờn ca tài tử có người ca bài vọng cổ dài 20 câu “Tình Yêu Trong Mộng Tưởng.”

‘20 Năm Binh Nghiệp,’ hồi ký của Tôn Thất Đính

Tác phẩm của cựu Trung Tướng Tôn Thất Đính mà tôi có trong tay có khuôn khổ vừa nhìn qua biết ngay là thuộc loại ấn phẩm in bằng máy nhỏ...

Ta, tên tù biệt xứ

Lê vòng xích ta tên tù lưu xứ/ Biệt quê hương giữa cuộc chiến vừa tàn/ Vì tham sống ta ôm niềm đau nhục/ Bạn chết là - đã chọn lấy vinh quang.

Tìm về kỷ niệm

Grand Haven, nơi YP đang sống, hầu như không có người Việt. Vì thế anh rất thèm tiếng nói người Việt Nam, mỗi khi bắt gặp người nào hao hao giống người Việt anh tưởng như một vùng trời Việt Nam đang trước mặt.

Tờ báo Việt

Là người Việt Nam ở phương  xa trong một lần về thăm Little Saigon được nhìn thấy tờ báo Việt ngữ khổ lớn với những hàng chữ Việt thân thương đã cho chúng tôi một niềm vui khó tả.

Người Việt Online Năm Bờ One

Thời gian đầu chưa có việc làm ngày nào tôi cũng vào thăm Người Việt Online, thành ra như tri bỉ tri kỷ vậy.

Bạn bè của tôi

Tất cả bạn bè của tôi, những người có liên hệ xa gần với nhật báo Người Việt giờ đã thanh thản ở một nơi chốn nào đó thật bình yên.