Thơ Phan Nghĩa

 


Nói Với Thời Gian


Thời gian sao người trôi chậm chạp


Ta nóng lòng muốn bước đi nhanh


Bao nhiêu nợ đang chờ ta phía trước


Trả hết rồi ta mới ngủ yên


Hãy bước thêm nhanh


Hỡi thì giờ kiên nhẫn


Phải làm gì cho nước mắt quê hương


Bên dãy lầu cao


Bên đèn màu reo nhạc


Là đọa đày tăm tối khổ đau


Có cái gì làm tim ta nóng bỏng


Có cái gì khiến máu bừng sôi


Hãy đi nhanh làm nhanh hơn nữa


Cả cuộc đời gắn bó thương đau


Nếu ai kia sợ làm viên gạch


Chẳng bao giờ xây nổi một quê hương!


 


Tạ Từ


Thôi em đừng nói nữa


Cũng chẳng còn chi mà phải ngập ngừng


Chia tay mỗi người một ngả


Cả đôi mắt cũng đủ nói hết lời


Môi cong hoài son phấn


Mắt thâm quầng nét tô


Tất cả thành xa lạ


Như ở cõi ngút ngàn chắp vá


Chợt hiện về tràn ngập giữa trời đêm


Ðôi mi nào từng e ấp


Cánh môi nào rót nụ yêu đương


Thổn thức làm gì khi nói lời thoái thác


Em không yêu anh


Ðó là điều hiển nhiên đừng mặc cả


Bởi vì ai giữ nổi


Con chim xanh muốn bay vút lên trời


Dù trước mắt là khoảng không vô định


Mưa bão, sương mù, gió lạnh


Hay mặt trời vàng chói sáng


Thôi em cứ đi đi


Ðừng quay lại


Bóng đêm sẽ là bạn


Giọt rượu nồng khuây khỏa lòng anh.


 


Gác Buồn Nhớ Trăng


Ngày xưa thương nhớ bao thay đổi


Gác vắng thêm buồn em có hay


Trăng khuya chếch bóng dòm song cửa


Lạnh phủ hồn ru lớp tuyết dầy


Xa mất em rồi bao nỗi nhớ


Lớp lớp phù sa mộng chất đầy


Tiếng bước em về ai có hỏi


Một chút hương tình thánh thót rơi


Có ai đứng gọi ngoài hiên vắng


Lạc bước trông chờ chỉ gió bay


Quanh sân trăng chảy dài lai láng


Ngập cả hồn yêu lẫn ngóng chờ


Bướm xưa lót cánh mang hồn cũ


Ân ái đong đầy hương gió bay


Thềm mơ dội sóng mờ sương biếc


Tiếc nuối đêm chờ dáng ngất ngây


Ai hay cho nỗi niềm xưa cũ


Một chút hoang nồng ấm giấc mơ


Gọi chim về hót niềm nhung nhớ


Dâng cả trời yêu đến cùng em.


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

‘Người Đọc và Người Viết,’ một tác phẩm mới của Hai Trầu-Lương Thư Trung

Với 95 bài viết về nhiều tác giả và tác phẩm, “Người Đọc và Người Viết” là một tập tiểu luận nhận định văn học của Hai Trầu-Lương Thư Trung.

Nhạc sĩ Ngọc Chánh, từ soạn sách nhạc tới phát hiện ca sĩ Minh Hiếu

Trong sinh hoạt âm nhạc suốt 20 năm (1954-1975) tại miền Nam Việt Nam, rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.

Lục bát sinh nhật

Mỗi sinh nhật tôi lại nhớ đến bài thơ ấy của Cung Trầm Tưởng. Mỗi đêm mưa tôi lại đọc bài thơ ấy của Cung Trầm Tưởng. Đó là mùa mưa Sài Gòn. Đó là Sài Gòn của chúng tôi.

Một trung đội trưởng Nghĩa Quân

VNCH mà điên cuồng chống Cộng thì đâu có chính sách chiêu hồi, đâu có bắt tù binh cả trăm ngàn nuôi ăn cho mập rồi trao trả? Thằng cha này chắc chưa bao giờ cầm súng!

Một nén nhang cho ngày Tháng Tư Ðen – Thơ Nguyễn Xuân Nghĩa

Người bắn anh có thể là bạn tôi/ Một gã thanh niên miền Bắc/ Cũng có thể là tôi/ Tôi cũng bị buộc vào Nam “đánh giặc.”

Phố Hoài – Thơ Phùng Hiếu

Hoàng hôn nghiêng phố cổ/ Bóng em nghiêng sông Hoài/ Tóc dài em nghiêng phố/ Ta nghiêng về bên nhau.

Gióóóóóó… – Thơ Trần Vấn Lệ

Hôm nay... nắng mà lạnh... và gió... như gió lộng./ Cái ao nhỏ nổi sóng, biển chắc là bạc đầu!

Ngày 30 Tháng Tư

Tôi là một người Việt Nam, sống và lớn lên, trưởng thành trong thời buổi ấy, thời buổi đau thương nhất của đất nước, nay lại sống suốt 29 năm trong chế độ, sắp sửa 30 năm...

Ngủ đi con – Thơ Đặng Tiến Đạt

Quằn quại khóc than, làm sao khô suối lệ/ Con đâu rồi, con ơi, con ở đâu?/ Chưa vào đời đã thắm đỏ mái đầu/ Cha mẹ chôn con, chôn từng khúc ruột...

tình yêu? – Thơ Lê Minh Hiền

làm gì có tình yêu/ khung cửa đời hé mở/ lối đi... về thiên thu