Thơ Trần Vấn Lệ

 


Tuyệt tự


 


Trèo lên cây bưởi hái hoa, bước xuống ruộng cà hái nụ Tầm Xuân.


Nụ Tầm Xuân nở hoa xanh biếc, em có chồng rồi…


(Ca Dao)


 


Hết tháng Sáu rồi, hoa tím thưa… Tôi còn đâu hứng để làm thơ!


Làm cho em mãi, nghe em trách: “Anh phụ tình em, anh nhớ hoa!”


 


Anh nói về hoa, em cũng giận, làm như hoa cũng một “người ta”!


Mà nhìn hoa tím sao thương quá! Tim tím em ơi tím ruộng cà…


 


Anh nhớ ca dao, anh nhớ, nhớ… Nhớ khi cây bưởi, nhớ cây bòng.


Trèo lên cây bưởi nhìn xa ngái: Buồn chớ, con đò ngang con sông!


 


Anh nhớ ca dao, anh lững thững, đi tìm cho được đóa Tầm Xuân.


Em ơi chỉ thấy cà đơm nụ, tim tím như là nước mắt trăng!


 


Em là con sáo sổ lồng bay, không có bao giờ trở lại đây!


Tháng Sáu, hoa mơ hoa mộng hết, la jacaranda còn mấy cánh bay…


 


Anh nhớ em, anh nhớ ngậm ngùi: “Hoa nào không rụng với không rơi?


Tình Yêu là Trái Tim không rụng, chỉ héo em à, chỉ héo thôi!”


 


Em lấy chồng, em đi lấy chồng, thôn Ðoài anh cứ nhớ thôn Ðông,


rồi đi tới Mỹ mùa hoa tím, nhớ trái sim xưa lại tím lòng!”


 


Anh nói đến hoa rồi đến trái, đến gì đi nữa… chẳng ai thương!


Phải chi hồi lính, anh thua trận đâu để bây giờ mắt đẫm sương!


 


Em của anh ơi, chuyện chúng mình, ai nhìn ai đọc có lung linh,


anh đưa tay hứng chùm hoa tím, “Hoa chắc buồn ai mới bỏ cành?”


 


Hoa chắc buồn anh, không buồn em? Lậy Trời lậy Phật một lần quên,


lấy trăm lần nhớ trùm lên mặt, lấy móng tay cào nát trái tim…


 


* Trần Vấn Lệ

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT