Nhớ Nhớ Nhớ Nhớ Nhớ
Ngày nào cũng nói Nhớ – mà Nhớ nghĩa là gì?
Lật từ điển kiếm đi,thấy Nhớ, nghĩa… là Nhớ! (*).
Trước mặt, nói mắc cỡ, xa xôi nói thì… buồn.
Nhớ như giọt mù sương, lau rồi sao cứ… Nhớ?
Cuốn từ điển vẫn mở, Nhớ nhiều cách giãi bày.
Cách nào thấy cũng hay, Nhớ… như vừa rời tay!
Em nói kể từ mai, em xa anh một tháng…
Anh ngó ra trời nắng, nhớ rồi… nên sắp mưa…
Ðó là lúc buổi trưa, máy bay em cất cánh:
em đi trốn mùa lạnh, em đi về Việt Nam…
Nhớ… theo mây lang thang.
Nhớ thành mưa sa đó.
Nhớ ôi chao là nhớ!
Mới nắng mà sao mưa?
Em ơi anh làm thơ, cho em, này, bài Nhớ.
Em đọc nha, đừng bỏ, đừng để Nhớ thành Quên!
Ai nói Nhớ-Muốn-Ðiên.Tôi đang Ðiên-Vì-Nhớ.
Trên trời cao,em ở / trong khoang tàu, nhớ chưa?
Em ơi anh làm thơ, cho em, này, bài Nhớ.
Nhớ em từ thiên cổ, nhớ cho đến thiên thu…
Nắng tắt rồi, trời mù. Gió ngưng rồi, cây lặng.
Em bây giờ, xa lắm, nhớ quá đi trời ơi!
(*) Nhớ, đt, 1, giữ lại trong trí điều đã cảm biết, nhận biết để rồi sau đó có thể tái hiện được,
2, tái hiện ra trong trí điều trước đó đã từng được cảm biết, nhận biết, 3, nghĩ đến với tình cảm tha thiết muốn được gặp, được thấy người hay cảnh thân thiết nào đó hiện đang ở cách xa.
(Từ Ðiển Tiếng Việt, Nhà Xuất Bản Khoa Học Xã Hội – Trung Tâm Từ Ðiển Học, Hà Nội-Việt Nam, 1994)



























































































