Thơ Trần Vấn Lệ

Hà Nội 2015

Em ơi buồn quá đỗi buồn,
từ nay Hà Nội không còn cây xanh!

Những cây rợp bóng nghiêng cành,
những cây em đứng chờ anh… mất rồi.
Phố phường ba sáu phố ơi,
từ nay trơ trọi một bầu trời đen…
Lá cờ đỏ gió tung lên
không bay được oán hờn thềm phố xưa…
Rồi đây nắng, rồi đây mưa,
những bà mẹ chợ về trưa thở dài,
những ông cha rát bờ vai,
hoàng hôn còn rát bởi ngày chang chang!
Rất thương chớ những con đường,
người đi dừng bước thấy buồn mênh mông!

Rồi đây Xuân Hạ Thu Ðông,
chỉ còn bát ngát sông Hồng chảy qua.
Những bé thơ, những cụ già
trở thành cát bụi dưới tòa nhà cao.
Ngàn năm sót lại chút nào
là ngọn gió lạnh luồn vào tâm tư!
Ngàn năm một chỗ thủ đô,
ngàn năm những bóng hình xưa nhạt nhòa.
Hồn thu thảo giọt sương sa,
cái nền văn hiến chỉ là gạch vuông!
Hoa sưa, hoa sữa, hoa muồng…
bươm bướm không thấy, chuồn chuồn đã bay…
Chỉ còn mây chỉ còn mây,
mây trên thành phố, mây đầy biển dâu!

Không tu phố cũng trọc đầu!
Màu xanh cây để lại màu thê lương…
Chiều chiều nghe những hồi chuông,
tưởng tim mình vỡ, tưởng hồn mình tan…

Em ơi một giấc mơ tàn!
Bốn mươi năm đổi hai hàng lệ thôi!
Mai kia ai phút khứ hồi,
dụi hai con mắt lạc loài lại đi…
Bốn ngàn năm chẳng có gì, hàng cây
mất dấu rồi thì… nước non!
Mẹ bồng con, cha bồng con,
chạy đi, chạy xuống Ðồ Sơn tắm bùn…


Bốn mươi năm sau

Bốn mươi năm sau / còn gì trong nắng?
còn gì trong mưa?
Còn những bài thơ / ràn rụa nước mắt!

Bốn mươi năm trước, ai bước qua đây,
chặng cuối chông gai / bao người ngã quỵ?

Non nửa thế kỷ: Ðại Hàn văn minh,
Thái Lan trở mình, Mã Lai cường thịnh…

Dân mình câm nín, toan tính chuyện gì?
Chân mây đen sì, bóng thuyền vỡ nát…

Hỡi ơi bài hát / nối vòng tay nhau…
Hỡi ơi ca dao, máu đào, nước lã!

Chúng ta đi quá / cả tuổi trời cho.
Chúng ta nằm co / bốn ngàn năm sử…

Bốn mươi năm đó, chút chớ bao nhiêu!
Mắt Mẹ buồn hiu. Mặt Ba héo úa…

Em tuốt cọng lúa / chảy máu bàn tay.
Anh một chàng trai / bờ vai gánh gãy…

Bốn mươi năm ấy / thành cổ tích không?
Hỡi môi ai hồng, hỡi lòng ai bạc…

Nối tay cùng hát / bát ngát buồn ơi /
bát ngát buồn ơi / bát ngát buồn ơi!

Hãy xé giùm tôi / bài thơ mới viết.
Những lời hơn thiệt / thả đi gió bay

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT