Tổ quốc của mình ôi Việt Nam
Ðà Lạt Tháng Mười đã hết mưa,
đồi xanh nắng rực nở vàng hoa
hoa quỳ thương lắm, em về ngắm…
và nhớ hồi nào, một thuở xưa!
Một thuở xưa… xa, bốn mươi năm,
anh dừng xe ở lũng Dran,
hôn em suối tóc mù sương trắng
rồi hái cài lên một nụ vàng…
Em cười, em đã cười, ôi đẹp,
khuôn mặt em là một đóa Trăng!
Hồi đó, Tháng Mười mưa mới dứt,
cỏ còn xanh, nai đi lang thang…
Quê hương! Quê hương không hề mờ,
đất trời lồng lộng một bài thơ,
em về, em thấy ngày đang chuyển,
em ạ tình anh mãi mãi xưa…
Anh ở bên em, không thấy mặt,
trái tim em đập: tiếng lòng anh.
Hoa quỳ đang nở vì em đó,
tất cả vì em dù lặng thinh!
Em về! Em về, anh đi theo,
mây lên mây xuống lượn quanh đèo
– phương trời Ðà Lạt là phương mộng…
đến gió, ô kìa cũng có eo!
(*)
Và… đến em, kia, lưng cũng thắt,
cái tình non nước, cái bao la,
cái hồn sông núi thơm lừng khói
xe lửa ngày xưa như mới qua…
Em tới rồi chưa Ðà Lạt cũ?
Cái gì đang mới cũng ngàn năm,
Tình Yêu Bất Tử, em nguyên vẹn
Tổ quốc của mình: NướcViệt Nam!
(*) Từ Phan Rang lên Ðà Lạt, Quốc Lộ 11, qua đèo Belle Vue/Ngoạn Mục, gặp Eo Gió, coi như lằn ranh nóng và lạnh, từ đây xe vào thung lũng Dran, từ Dran lên Ðà Lạt 27 km nữa…
Bài thơ này những dấu than
Ôi buồn Ðà Lạt cứ mưa! Tháng Mười Một nở, kìa, hoa quỳ vàng…
mà mây trời chẳng chịu tan,
mà thương mà nhớ bạt ngàn thông xanh!
Chắc gì em không nhớ anh?
Chắc gì anh chẳng gửi tình trong mưa?
Em ơi hoa nở đúng mùa,
năm nay không nắng, buồn thừa, buồn thêm…
Bài thơ này, một chữ Em.
Hành lang này rộng một thềm bao la…
“Chị về đây với người ta,
một hành lang rộng buồn da diết buồn!” (*).
Diễm Châu xưa xé nát hồn
dệt câu lục bát, anh còn giữ nguyên!
Sống đời chờ một mối duyên,
Trời cho thì nhận, Trời quên cũng đành!
Chắc gì em không nhớ anh!
Một hành lang rộng buồn xanh buồn vàng…
Bài thơ này, những dấu than,
xóa đi không thể, để càng thêm đau!
Ðà Lạt mình chừ ra sao,
nếu chấm dấu hỏi… nghẹn ngào mà thôi!
Mưa mưa trắng xóa một trời,
mấy muôn lòng dạ, mấy thời biển dâu…
Áo dài em vén mà lau
giùm anh giọt lệ chỗ nào em tuôn!
Em ơi cắn hộ anh buồn,
cắn luôn anh trái tim mòn tả tơi…
Em ơi/ em ơi/ em ơi/
đưa tay hứng nhé giọt trời đăm chiêu!
Anh đang phơi tấm vải điều
thử coi gió có bay vèo về em…
Ðà Lạt mình mưa không riêng,
thì mưa chung vậy, nỗi niềm mình chia…
Muôn năm sau anh có về,
nhắc mưa Ðà Lạt dầm dề bữa nay!
(*) Thơ Diễm Châu, tôi đọc được trên báo Trình Bày, trước tháng 4, 1975, ở Sài Gòn.



























































































