Thơ Trang Châu


Xuân hồng
(Riêng cho Ngọc Thủy)


Hai mươi xuân thắm vừa trao
Bao xuân, vẫn ngỡ xuân nào mới yêu
Nghiêng vai nắng thắt lưng chiều
Mai thanh dáng trúc, đêm kiều diễm hoa


Em như tuổi mộng không già
Tình chan chứa đọng trong tà áo bay
Ta về say nốt cơn say
Lỡ âm thế gọi biết ngày nào xa


Từ thân lữ khách không nhà
Em dang tay đón, môi ngà ngọc dâng
Dẫu ta cát bụi phong trần
Cũng xin cúi mặt một lần ăn năn


Ta về bỏ gió băn khoăn
Bỏ mây lơ lửng, bỏ trăng ven đồi
Bỏ buồn, bỏ nhớ không nguôi
Làm con tim nhỏ cuối đời yêu em





Tình tự đầu Xuân


để mừng em thêm một tuổi
anh sẽ trừ cho em một tuổi
và đời đời em trẻ mãi trong anh


một trăm bàn tay kia
với nghìn đôi mắt nọ
Sao chỉ nụ cười nầy
Xao xuyến trái tim anh?


Anh viết thư này cho em
trong bóng đêm
nếu có những dòng không rõ chữ
em hãy đọc: anh yêu em!


nếu em không là Hồng, là Mai, là Cúc
thì xin gọi em là Em
Người con gái phụng phịu trả lời:
em muốn
Anh gọi em bằng… tên… anh!


Năm mới cầu chúc em:
đừng buồn như hôm qua
và lạnh nhạt như ngày mai


nếu anh có trong tay cây đèn thần
anh sẽ ước lên ba điều ước nguyện:
em hãy đến rồi đi
hãy ở xa và nhớ
hãy muôn thuở của anh
mà không phải của anh

(Nguồn: sangtao@org)

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT