Vàng Ðen (Kỳ 120)


“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.


 


Kỳ 120


 


Bóng những người khiêng cáng xiêu vẹo trong bóng đêm đã làm Phong nát lòng. Số phận của hai người thân đang nằm trong tay những người lạ. Ðiểm bám víu duy nhất còn lại, Khun Sa.


Phong Sương đã gào thét, nhất định không chịu rời Phong, vì cô nàng cho rằng, còn đang phải kể tiếp những dở dang bí mật trong đời cô nàng, khi cả hai chờ đợi bác sĩ cạnh đống lửa hồng. Phong phải trấn an cô nàng bằng mọi lẽ. Bí mật của cô nàng đã giải tỏa cho Phong hoàn toàn những thắc mắc đọc được trong hồ sơ của đơn vị, về vấn đề luyến ái của cô nàng.


Bập bùng ánh lửa hồng, Phong ngồi yên không dám cử động vì Phong Sương đang dựa đầu trên vai. Cô nàng đã phải rên rỉ những khi phải cử động.


“Chiều qua, anh có biết em muốn nói chuyện bí mật gì không?”


“Không.”


“Em có… em có liên hệ với một người đàn bà…”


“…”


“Anh không hiểu à?”


“Không.”


“Thì em đã có qua lại với một người đàn bà lúc trước kia.”


“Trước kia?”


“Sau khi em ly dị chồng em được vài năm.”


Dựa đầu trên vai Phong, từ đó cô nàng lan man kể cái bí mật ấy.


Ly dị chồng hơn một năm, Phong Sương mới cảm thấy cái trống vắng của người đàn bà ở một mình. Cảm thấy cần một sự ve vuốt của bàn tay đàn ông. Hơn cả sự cần, Phong Sương biết chắc mình thèm một người đàn ông, bởi vì qua hình ảnh khiêu dâm nhan nhản thấy hằng ngày trong truyền hình Mỹ, Phong Sương không còn chịu đựng nổi.


Cuộc sống vật chất tương đối phủ phê, giờ làm việc thoải mái, không trói buộc tạo cho Phong Sương những khoảng trống ghê gớm cần khỏa lấp. Lấp đầy nó bằng hình ảnh tưởng tượng mãi cũng chán, cuối cùng Phong Sương đã phải dùng những hình ảnh tưởng tượng ấy để tự giải quyết những ẩn ức cho chính mình. Những lần dùng hình ảnh tưởng tượng đó để tự giải quyết, Phong Sương cảm thấy mệt kinh khủng. Như vậy chắc không phải con đường hay.


Phong Sương bắt đầu la cà nơi những quán rượu của Mỹ hằng đêm, đá dăm ba câu chuyện, chuếnh choáng vài ly cho lấp bớt những hố sâu của khoảng trống.


Một ngày nào đó, Phong Sương không nhớ rõ, chỉ biết mình kết bạn với một người nữ da trắng trong một quán rượu, gật đầu nhờ người đó đưa về trong một lúc ngà ngà, váng vất. Người đó đã đưa Phong Sương vào tận trong nhà, dìu vào phòng ngủ, thay quần áo ngủ cho Phong Sương như một người mẹ giỗ giấc cho con.


Chuyện sẽ chấm dứt ngay đó nếu bàn tay người nữ da trắng ấy không mơn trớn đôi vú săn cứng nhựa sống của Phong Sương. Cảm giác bị va chạm ấy thật kỳ lạ, lúc đầu Phong Sương đã co rúm người lại vì khó chịu khi bàn tay của một người đồng phái ve vuốt trên ngực mình, lại ve vuốt chỗ nhậy cảm nhất. Nhưng sau đó, cảm giác ấy biến thành khá thú vị, từ đó cuộc đồng tình đã kéo dài cho đến ngày rời khỏi Mỹ.


“Anh có cười em không?”


“Anh hiểu em.”


Nhõng nhẹo, Phong Sương hỏi lại:


“Ơ kìa, em hỏi anh có cười em không, anh lại trả lời vòng vo đâu thế?”


“Không, anh không cười em.”


“Anh mà cười em, em xấu hổ chết đi được.”


“Tại sao lại ly dị chồng em?”


“Em cũng chẳng hiểu nữa, em chỉ biết cả hai đứa đều không thể nào chịu đựng được nhau nữa, sau khi định cư tại Mỹ được một vài năm.”


“Sao em lại có thể chẳng hiểu chính chuyện đời của em?”


“Vậy mới kỳ. Trước kia, ở bên Lào, chúng em đâu có như thế. Sang đến Mỹ, chồng em mới đổi tính, làu nhàu, hoạnh họe em suốt ngày, trong khi em cũng phải đi làm tám tiếng một ngày, phờ cả người.”


“Ðời sống mới, môi trường mới làm em và chồng em bị khủng khoảng?”


“Em không biết, nhưng đôi khi em cũng dữ lắm.”


“Dữ cỡ nào?”


“Có lần em đổ ụp cả tô phở lên đầu chồng em.”


“…”


“Thật đấy. Nghĩ lại em thấy buồn cười. Nhưng thôi, chuyện cũng đã qua rồi. Có lẽ lúc mới sang Mỹ, cả hai phải đầu tắt, mặt tối để hội nhập và kiếm sống nên không có thời giờ để cảm thông cho nhau. Chồng em, chắc lúc đó bị tự ái đàn ông dằn vặt vì không thể bảo bọc được người vợ, nên đâm ra biến chứng.”


“Thành ra em mới dữ như vậy.”


“Hì, hì, chỉ là phản ứng đến từ cái biến chứng ấy thôi. Còn với cưng, đời nào em dám làm như vậy. Cưng chỉ tát một cái thôi, em cũng đã xỉu rồi.”


Cô nàng nhắc khéo lại cái tát tối hôm nào ở nhà cô Lụa.


“Anh xin lỗi em, nhưng em có những phản ứng thật rùng rợn.”


“Em thích được anh tát em.”


“…”


“Cưng à, em thích vậy đó. Cưng có thấy con gà trống đạp mái bao giờ chưa? Cưng cũng vậy đó, mỗi lần cưng gần em, em thích, thích, thích là. Cưng cũng dầy vò em như con gà trống dầy vò con gà mái vậy.”


“…”


“Em thích cưng phải quăng quật em, xé áo quần của em. Cưng phải tát em, phải hành hạ em…”


“…”


“Cưng có biết không. Em khám phá ra sau lần cưng tát em, mỗi lần cưng gần em, em đến thật lâu, lâu, lâu, thật nhiều…”


Phong chưng hửng, cô nàng này quả có những cái quái đản. Cơn hứng chí làm cô nàng hơi lớn giọng, Phong phải vội vã rù rì để cô nàng thay đổi đề tài. Bí mật như một ẩn ức, Phong Sương dường như quên cả đau khi được thố lộ cùng Phong tất cả những gì thầm kín, trong lúc chờ đợi bác sĩ.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT