Vàng Ðen (Kỳ 22)


“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.


 


Kỳ 22


 


Quan niệm của bà, muốn chấm dứt tình trạng ma túy tại Hoa Kỳ, phải tận diệt tận gốc nguồn sản xuất ma túy. Gốc ấy đã bén rễ từ nhiều chục năm qua tại Tam Giác Vàng. C.I.A. đã đốn hụt cái gốc ấy.


  Không biết những nhân viên tình báo C.I.A. đã làm gì, nhưng sáng nay, cả thế giới đều biết, quân đội Miến Ðiện đã làm một cuộc trao đổi với tình báo Mỹ và đã thất bại. Quân đội của quân phiệt Miến Ðiện đã nhận một chuyến vũ khí chở đến bởi một chiếc vận tải cơ C130, gồm toàn loại tối tân nhất như M18 gắn phóng lựu và M 79, của C.I.A., để trả bằng một cuộc tấn công vào tam giác vàng của Khun Sa.


Ngay tại bìa làng Mongquat, quân đội Miến Ðiện đã bị thiệt hại nặng nề bởi những toán du kích Mongtai (quân đội Miến gọi: Phiến loạn quân). Những cơn mưa đầu mùa của miền tam biên giới đã không cho họ được những gì ưu tiên hơn lính của Khun Sa. Họ đã bị phục kích, bao vây cùng bị chẻ thành từng mảnh nhỏ. Tuy vậy, súng đạn vô tình, quân đội Miến cũng đã gây được một tiếng vang.


Cánh tay phải hữu hiệu nhất của Khun Sa, Khun Sít Sân Si A, sau khi đánh nát được toán quân Miến, cũng bị thương nặng, đã chết khi đem về được đến làng Mai Pang. Cái chết của cánh tay mặt của Khun Sa chỉ là một cớ để Miến Ðiện nuốt êm chỗ súng đạn của Mỹ, nhưng bà chánh biện lý của Nữu Ước không nuốt trôi được toàn thể câu chuyện.


Bà đã bắt buộc phải gọi thẳng đến tổng hành dinh của C.I.A., đòi gởi ngay người có thẩm quyền lại cho bà nói chuyện.


-Quý ông nghĩ sao về chuyện tam giác vàng?


-Thưa bà, thật tình chúng tôi có thiếu kiểm soát về khả năng tấn công của quân đội Miến Ðiện, nhưng thưa bà, bà an lòng, chúng tôi đã ký khế ước với một tụi đánh thuê rất chiến để giải quyết vụ này.


-Các ông muốn nói đến những quân nhân đánh thuê người Bỉ.


-Thưa bà không, chúng tôi thuê một tụi Việt Nam hiện đang ở miền Nam Cali. Tụi này bảnh hơn nhiều.


-Tôi hy vọng như vậy, tôi không muốn bị chỉ trích thêm một lần nữa. Mong các ông cố gắng.


-Thưa bà, chuyến này bà hãy đặt tin tưởng nơi chúng tôi. Chúng tôi đã cố gắng và sẽ cố gắng hơn nữa.


-Tôi chúc các ông thành công và rất cám ơn sự hiện diện của quý ông.


-Cám ơn bà, trước khi ra về, chúng tôi xin lưu ý bà về vấn đề tài chánh bà đã hứa vận động cho chúng tôi. Không có nó, chúng tôi thật sự hơi khó làm việc.


-Tôi đã xúc tiến và tôi sẽ có nó cho quý ông. Mong quý ông giữ kín đáo để công việc được bất ngờ và hữu hiệu hơn.


Sau khi hai người đàn ông rời căn phòng, bà chánh biện lý gọi nhân viên qua interphone:


-Cô Janet, cô có thể liên lạc tỷ phú P. cho tôi được không?


-Vâng, thưa bà.


Nghĩ đến người bạn tỷ phú bà đã quen trong một dạ tiệc tại Bạch Ốc, bà thấy nhẹ hẳn người, sau những phức tạp bà chạm phải từ sáng đến giờ. Với cái hào sảng của người này, thể nào bà cũng xin được số tiền bà muốn để diệt tụi trồng thuốc phiện.


-Alô, Blanca?


-Alô Blanca đây, ông anh có khỏe không?”


-Còn thừa sức ra ứng cử tổng thống kỳ tới, nào người đàn bà với trái tim thép, mình sắp sửa nói với nhau những chuyện gì nào?


-Sao lại gọi tôi, tim thép?


-Tụi tội phạm ở trên ấy nó gọi chứ có phải tôi đâu.


-Hôm trước tôi có nói qua với ông về chuyện diệt tụi trồng thuốc phiện tại tam giác vàng, tôi có ý tận diệt tụi đó, tôi cần có thêm một tài khoản khá hơn những gì bên C.I.A. đang có để làm việc đó, tôi nhờ ông giúp một tay. Tôi sẽ không quên ông trong chuyến ứng cử tới của ông. Ông nghĩ sao?


-Ðược chứ, được chứ, chuyện của bà cũng là chuyện của tôi vậy. Bà cần bao nhiêu?


-Tôi cần tạm thời là nửa triệu. Ðược không?


-Tôi sẽ lo ngay việc đó.


-Tôi mong ông kín đáo, tôi rất cám ơn ông.


Hai lần bà chánh biện lý yêu cầu kín đáo, hai lần bà được lời hứa giữ kín đáo. Nhưng bà có biết đâu cũng trong ngày hôm đó, tại một văn phòng ở tiểu bang Washington D.C. Hai cú điện thoại đã được gọi tới. Một đến từ một giọng nữ rất trẻ, một đến từ văn phòng của tỷ phú P.:


-Thưa ông, bà ta đã liên lạc với C.I.A. để đánh Khun Sa và bà ta đã liên lạc với tỷ phú P. để xin tiền.


-Anh phải lo cho khéo vụ này, con mụ già điên đang vận động tiền cho tụi tình báo dứt điểm thằng Khun Sa. Tôi đã thí cho mụ điên ấy năm trăm ngàn đô rồi. Chỉ có vậy thôi, anh lo cho khéo.


Bi đát hơn nữa, câu chuyện của bà và hai người tình báo Mỹ chấm dứt vào khoảng 11 giờ sáng tại Washington D.C., trong một căn phòng kín đáo của chánh biện lý, đã theo gió bay đến tận miền tam biên giới, chỉ khoảng hai tiếng đồng hồ sau.

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Nguyễn Sỹ Tế, thơ, phao cứu sinh của người tù cải tạo?

Đa số thành viên nòng cốt nhóm Sáng Tạo, căn bản vốn là nhà văn, họa sĩ hay lý luận văn học như Mai Thảo, Ngọc Dũng, Duy Thanh, Doãn Quốc Sỹ, Trần Thanh Hiệp,... không phải là nhà thơ...

Những người xa khuất dịp Xuân sang

Những người vĩnh biệt dương gian vào Tháng Hai Dương Lịch là những người ra đi vào dịp nhân gian đang bận rộn mừng Xuân đón Tết.

Hà Nội, những mùa Xuân phai

Tôi chưa hề nghe ai nói “yêu muốn khóc” bao giờ, chỉ độc nhất có một người làm thơ là Hoàng Anh Tuấn. Yêu đến như thế là... yêu quá là yêu.

Những cánh hoa cuối năm

Vào những ngày cuối tháng của năm, tôi có dịp lên thành phố Saigon, không khí sinh hoạt trông nhộn nhịp hẳn lên, bao hình ảnh xem như đã chuẩn bị trước từ nhiều tháng qua, những sắc màu,những...

Em có hay xuân về! – Thơ Mặc Phương Tử

Em có hay!/ Những chiếc lá thức tàn canh/ Cây chuyển mạch,/ Dòng đời thay sắc áo/ Hoa đương nụ dưới ngàn sương huyền ảo/ Cánh chim về chở trĩu ước mơ xanh.

Sương chiều ngồi nhớ bằng hữu – Thơ Trần Tuấn Kiệt

Sương lạnh chiều vây phủ/ Ngồi rồi nhớ cố nhân/ Độc ấm trà ra khói/ Thời gian quyện lững lờ.

Sắc màu tình yêu – Thơ Lê Minh Hiền

mùa đông lá đỏ/ mùa hạ lá vàng/ xuân hồng thấp thoáng/ thu nay mắt huyền

Dấu vết dòng sông – Thơ Phan Nam

Những con sông rời xa bến đợi/ Nặng trĩu nỗi niềm cỏ hoa/ Mùa chạp bay trong nhang khói/ Tháng giêng lặng lẽ đưa thoi.

Mùa Xuân đến – Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh

Ban mai đến/ Ngày đưa tôi đến/ Lời hôm qua mối đùn/ Lời hôm qua xanh cỏ/ Mớ ý nghĩ nháo nhào tiếng sấm

Xuân bồi hồi – Thơ Giao Yên

Bánh chưng xanh hương ngát/ Mai vàng rung cánh ngân/ Ngoài trời mưa lấm tấm/ Trong nhà rượu lâng lâng