Vàng Ðen (Kỳ 35)


“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.


 


Kỳ 35


 


Phong Sương thật hài lòng với sự sửa soạn của mình cho nồi nước dùng. Nghĩ đến tối nay, nước miếng trong miệng lại tự động ứa ra. Ngày thứ hai ở với cô Hai lại được ăn hai món khoái khẩu nhất đời.


 Thể nào lại chẳng có kèm thêm món rựa mận cùng dồi chó cho tối nay. Thôi chẳng nghĩ đến nữa, đàn bà bốn chục tuổi rồi lại còn thật hư ăn, quên bẵng cả công việc phải lo cho cô Lụa.


Chiều nay, phải gặp để phát triển, củng cố lại một đường dây từ Sà Vằn, qua ngã Cao Mên, về thẳng Nam Việt Nam. Coi bộ, theo như lời cô Lụa, tụi này bắt đầu xé lẻ, để lâu chúng dám hốt luôn nguyên thị trường Nam Việt. Ðể chiều nay coi mặt ngang, mũi dọc của chúng ra sao. Trong mọi trường hợp, chúng cần mình, chỉ cần bóp mũi nó một cái, tụi ranh con này phải hết thở ngay.


Nắng chiều của xứ Lào thật hiền lành như chính những người dân bản xứ. Nắng nghiêng người e ấp, lui dần, lơ lửng trên những ngọn cây cao. Nắng rơi, sót lại một vài giọt nắng trên mái căn lầu ba từng của cô Hai.


Mặt tiền căn phố mát dịu làm Phong Sương kéo được một giấc ngủ trưa thật đã đời. Ðã đến độ quên bẵng cả nồi phở bò hầm với đùi chó cùng cần sa. Nhìn đồng hồ, đã hơn năm giờ chiều. Chẳng biết tụi oái oăm này lúc nào mới dẫn xác lại. Thật là một tụi thiếu văn minh, không biết mở miệng xin lấy một giờ hẹn cho chắc chắn. Tý nữa có lại, bà sẽ cho kệ xác ngồi chờ.


Có tiếng gõ cửa.


-Ai đó?


-Thưa cô, em, bà cho mời cô xuống, có khách.


-Ai vậy em?


-Thưa cô, hai ông khách.


Tính tinh nghịch nổi lên.


-Nói họ chờ cô khoảng một tiếng nữa rồi cô xuống.


-Thưa cô, họ đã đến đây đến hai lần, lần này họ chờ cô đã hơn cả tiếng rồi.


Tiếng bên ngoài của cô tớ gái như năn nỉ. Bên trong, Phong Sương chột dạ.


-Bỏ mẹ, chúng nó đến lại chẳng báo trước gì cả, rõ là lũ mọi rợ. Bà phải xuống dậy cho lũ nó một bài học mới được.


Cứ thế, Phong Sương đầu không chải, quần áo xộc xệch chạy xuống hầu mong xỉ vả lũ mọi rợ, để chúng mở mắt học làm người văn minh.


-Ồ, cháu dậy rồi hả, đây là ông Sán, người cháu muốn gặp, đây là ông Phong, người muốn gặp cháu. Ðây là Phong Sương, từ Vạn Tượng xuống. Ồ, mời các ông cứ ngồi tự nhiên.


Hai người đàn ông đã đứng bật dậy, lễ độ nghiêng người chào khi Phong Sương còn đang chân sáo, nhẩy hai bậc thang một để xuống phòng khách. Sau khi nghiêng người chào, cả hai đều lúng túng đứng nhìn Phong Sương, dù sau lời giới thiệu cùng lời ân cần mời ngồi của cô Hai.


Trước mắt hai người, một cô gái lớn tuổi, đầu tóc bù xù, quần áo nhầu nát, chiếc áo ngủ của đàn ông bỏ phủ ra ngoài chiếc quần Jean bạc mầu. Cô ta như một tượng đá, mỗi chân đứng trên một bậc thang khác nhau. Cô trân trối nhìn Phong rồi ù té chạy ngược lên lầu không một lời nói, một tiếng chào.


Dựa lưng trên cánh cửa vừa đóng xong, Phong Sương đứng thở hỗn hển. Không đến mười giây, từ dưới cô đã phóng về được đến phòng.


Phong Sương tự rên rỉ:


-Mẹ ơi, xấu hổ chết đi được, sao hắn lại đẹp quá vậy. Trời ơi, làm sao bây giờ đây, làm sao bây giờ.


Nửa muốn cất tiếng gọi cô tớ gái, nửa lại sợ bên dưới nghe thấy. Phong Sương thấy vô cùng bối rối. Một cảm giác vô cùng kỳ lạ lấn chiếm hết từ đầu óc cho đến chân tay. Cố nghĩ đến một điều gì đó, nhưng đầu như vô cùng trống trải, bâng khuâng.


Hắn đẹp, đẹp, đẹp.


Tất cả mệnh lệnh của trí óc không được điều khiển, chúng chạy hỗn loạn, vì trong ấy hiện giờ chỉ còn hình ảnh của một người đàn ông cao ráo, phong trần, bộ ria mép thật ngạo nghễ. Chao ôi, đôi mắt khi nhìn như có điện, chân tay hãy còn run rẩy.


-Cháu có bị sao không?


-Cháu quên thay quần áo.


Có lẽ thấy thái độ kỳ lạ của cô cháu gái, cô Hai đã phải leo lên để hỏi cháu.


-Xuống nhanh đi cháu, họ chờ cũng lâu rồi.


-Cháu xuống ngay.


Chưa bao giờ, Phong Sương thay quần áo nhanh kỷ lục như buổi chiều nay. Chiếc áo phải hở cổ một chút cho văn minh, nhưng phải mầu tím mới oai, chải sơ mái tóc, hất ngược ra sau cho có vẻ ngang tàng, thêm chút phấn hồng, dặm lại đôi lông mày, quét nhẹ hàng mi, đậm thêm chút son. Như thế chắc đủ rồi. Phải xuống xem hắn gấp. Quên nữa, đôi giầy. Xỏ xong đôi giầy, Phong Sương mới nhận ra rằng mình quên mất tên hắn ta, một cái tên nghe rất quen.


Người đàn ông có vẻ lai Tầu đứng lên nhanh nhẩu nói:


-Hân hạnh biết cô Phong Sương.


Hắn xòe tay cho Phong Sương bắt, nhưng nào Phong Sương có còn thấy gì nữa đâu. Nắm tay hắn, Phong Sương chỉ ước ao bàn tay đó của người đàn ông bên cạnh. Người bên cạnh đó thay vì bắt tay, chỉ nghiêng người, nhã nhặn nói một câu:


-Chào bà.


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Thanh Nam, giấc ngủ cô đơn

Nhà văn Thanh Nam tên khai sinh Trần Đại Việt, sinh năm 1931 tại Nam Định, Bắc Việt Nam, mất năm 1985 tại Seattle, Hoa Kỳ, vì bệnh ung thư.

Tuồng chiến tranh thịnh hành thời đầu thập niên 1950

Không hiểu do nhận định thế nào về nhu cầu giải trí, mà khán giả cải lương những năm đầu thập niên 1950 lại đổ xô đi coi tuồng chiến tranh.

‘Ánh Trăng’ của Nguyễn Xuân Thiệp – bài thơ như bút ký đời người

Thơ Nguyễn Xuân Thiệp là một làn gió mới thổi vào sinh hoạt văn học hải ngoại đầu 1990. Kết cấu thơ không cách tân thời thượng, nhưng mới.

Thơ Bùi Giáng ảnh hưởng Nguyễn Du, Huy Cận?

Bùi Giáng là một trong những thi nhân cách biệt với đám đông. Tuy vậy, tiếng thơ ông khởi đầu ít phổ cập đại chúng.

Nhân một cái phân ưu

Tháng Giêng, 2019, cũng khoảng tháng này nhà thơ Nguyễn Bính qua đời ngay nơi quê quán Nam Định của ông, nhưng vào năm 1965.

Sân khấu Hậu Tấn với tuồng chiến tranh hiện đại

Đoàn hát Hậu Tấn ra đời đầu năm 1950 và khi gánh Hoa Sen hình thành khai trương bảng hiệu (1951) thì Hậu Tấn rã gánh.

Thơ Trần Vấn Lệ – Ôi Sao Thơ Buồn Vậy

Có bóng bởi có hình...Có hình nên có bóng.../ Anh nhớ em, bất động...sao trời rớt thành sương!/ Em ơi, anh dễ thương...làm thơ như vậy đó...

Mỹ như Tôi

Nhưng nếu tôi cũng thấy không được thoải mái, chính là vì tôi không thể không tự hỏi: Đây là nước Mỹ nào vậy.

Thơ Hoa Nguyên – Cho hết thời lãng mạn

Ta lãng mạn cho hết thời lãng mạn/ Vẽ chân dung mình lên những củ khoai/ Ta lãng mạn cho hết đời bỉ vận/ Thơ về đâu quang gánh ở phương đoài

Một thứ tự do hoang dại

Lần đầu lên Đà Lạt, tôi được nghe kể là người Pháp trước kia đề ra những quy chế rất gắt gao cho việc xây dựng các biệt thự ở đây.