Kỳ 60
Nguyễn Bình Phương
Anh bỏ nhà đi đâu đó hai ngày, vừa mới về. Quần áo, râu tóc tươm tất như đi chơi chợ tỉnh. Tra hỏi mãi cũng không nói. Mình đoán anh về thăm trại điều dưỡng cũ, bác Lâm cũng đoán thế, nhưng mẹ quả quyết không phải, còn anh đến đâu mẹ cũng chẳng biết.
Anh có tiền, cỡ hai triệu, toàn loại mới coong. Anh không đưa cho mẹ mà đem phát cho trẻ con trong thị xã mỗi đứa một tờ. Bọn trẻ láu cá, cứ tráo nhau luồn ra luồn vào, mỗi đứa được đến ba bốn tờ. Bác Lâm xót tiền, mò sang gây chuyện bảo anh là loại bất hiếu, vô tâm. Có tiền không đưa cho người nuôi mình mà đem dán đít thiên hạ. Anh cự lại anh có tiêu chuẩn đàng hoàng, nhà nước trả tiền để mẹ nuôi anh, mà có khi mẹ còn cấu véo thêm vào đấy nữa là đằng khác. Bác Lâm lại vỗ bồm bộp vào hạ bộ gầm lên:
– Mấy cái đồng trợ cấp của mày có mà… – Tự dưng bác ghìm lại được, thở đánh sượt, bảo – thằng này hết thuốc chữa rồi.
Chuyện anh vung vít hết hai triệu trở thành đề tài đàm tiếu cho cả thị xã. Sau đó anh lại thu lu cả ngày trong góc của mình, hai mắt trợn trạo, thao láo trông rất ngỗ ngược.
Hôm mình về thị trấn lấy dấu xác nhận bản kê khai lý lịch cũng đúng lúc anh nhấp nhổm đi lần nữa. Mẹ chỉ cái ba lô lép xẹp của anh đang để ở bậu cửa, lắc đầu không nói gì. Anh đang cạo râu trong nhà, thấy mình liền xẵng giọng:
– Về làm gì?
– Anh định đi đâu đấy?
Mình hỏi ngược lại.
– Không liên quan tới mày.
Anh yếu ớt đáp trả, cất con dao cạo râu vào túi ngực áo.
– Em biết anh đi đâu rồi, em biết cả tiền anh lấy ở đâu nữa.
Anh ngồi sập xuống, qua luồng sáng chiếu xiên từ cửa sổ vào, khuôn mặt anh hốc hác hơn trước rất nhiều. Nhưng đôi mắt anh mới làm mình thắt ruột. Ðôi mắt thật lạ, cứ lóng lánh trong màu đỏ tươi như nước quả dâu.
– Tại sao anh lại lấy tiền của họ?
Mình nghiêm giọng hỏi. Anh hơi giật mình, hai bàn tay vấu váp xoắn nhau, đảo lên lộn xuống như hai đô vật.
– Chúng nó cho tao – Mãi lâu sau anh mới đáp thất thanh – tao không xin. Cừ rừm.
Mình lắc đầu cay nghiệt. Anh lại đuội ra, quai hàm nhay nháy như đang nhai kẹo cao su:
– Tao không có gì cả cho nên tao có quyền đòi hỏi.
Mình ngồi xuống cạnh anh, biết rằng mẹ đang lắng nghe từng lời ở bên ngoài. Mình thấy anh có vẻ tỉnh táo, sáng suốt.
– Họ không nợ nần gì anh.
– Thế bọn đéo nào nợ tao?
Anh gân cổ hỏi, mắt lại song sóng đỏ.
– Không bọn nào hết.
Mình dằn giọng đáp. Anh ngẩn ra, quai hàm ngừng nhai. Hình như anh bắt đầu nghĩ ra xa hơn vì mình thấy màu đỏ dịu đi, nhưng ngay sau đó nó lại bùng lên dữ dội hơn. Màu đỏ không phải của nước quả dâu nữa mà của máu. Anh quài tay đấm vào mặt mình. Cú đấm không trực diện, đường cua chéo nên mình tránh được và anh ngã lăn xuống nền nhà. Mẹ xô vào. Anh còn nằm chỏng vó lên, đầu cố gượng để khỏi tì hẳn xuống đất. Mình rất muốn đá cho anh một cú nhưng bắt gặp cái nhìn buồn nẫu của mẹ thì bỏ ra sân. Bác Lâm sang hỏi, mình nói dối là anh bị ngã. Bác Lâm vuốt bụng bảo:
– Tưởng gì, thằng ấy có ngã vào tàu hỏa cũng kệ mẹ nó.
Mình nhìn ra ngõ, thi thoảng một chiếc xe máy vè vè phóng qua. Những nóc nhà lô xô khập khễnh với đủ màu sắc, đủ chất liệu. Tự dưng mình có cảm giác con ngõ dẫn vào nhà mình như ngắn hơn và ngôi nhà của mẹ con mình nhỏ đi.















































































