Xe lên xe xuống (kỳ 64)


Nguyễn Bình Phương


Hắn nói, rành rẽ, chắc chắn. Những kẻ sống ở cái vùng thoáng đãng này không chừng đều có thể đọc được ý nghĩ người khác cũng nên. Xe khừng khực giật sau đó thoát ra khỏi khúc cua mà vách núi chắn sát sạt ngay ba-đờ-sốc và một khoảng trời xanh trong veo ùa tới nuốt chửng cả xe. Lời hắn bị bác bỏ không thương tiếc: Có hai bóng chim lầm lừ sóng đôi lượn ngay trước tầm mắt mọi người. Không rõ đó là loại chim gì. Lái xe buông một tay khỏi vô lăng, co duỗi thư giãn, bảo:

– Ðại bàng đấy.

– Vùng này cũng có đại bàng ấy à? Lạ nhỉ?

Mình thắc mắc.

– Nhiều là đằng khác.

Lái xe bình thản khẳng định.

– Chúng nó từng quắp cả trẻ con về tổ để ăn. Còn bắt lợn gà là chuyện bình thường.

Trang rú lên. Lái xe nói người dân tộc đi nương thường mang theo trẻ con, để ở chỗ mát, nhiều khi mải làm quên luôn cả chúng. Ðại bàng từ trên cao thấy đứa trẻ ngoe nguẩy, cho đó là con mồi, thế là vụt xuống quắp lên. Lúc ấy bố mẹ chỉ biết đứng dưới mà ngửa mặt kêu gào. Trẻ sơ sinh dân tộc bắt đầu với thế giới này bằng vô vàn những bất trắc. Không ít đứa bị bố mẹ bỏ quên trên nương, về gần nhà mới sực nhớ, quay lại thì chỉ thấy còn sót một mảnh áo đầy máu với những vết chân hổ to như cái bát tô, chồng chéo.

Lái xe thư thả nói:

– Tháng trước dân trên này bắn được một con gần bốn tạ, mấy ông ở văn phòng tỉnh đánh xe lên mua luôn.

– Mua chứ không tịch thu à?

Mình hỏi có phần xách mé, giễu cợt. Lái xe lắc đầu, giọng sảng khoái, hình như vì đoạn đường phía trước
đang trải ra khá bằng bặn:

– Bà con dân tộc bây giờ khôn lắm rồi, không dễ bắt nạt được họ đâu. Quan gì thì quan, cũng phải xì ra, tiền trao cháo múc luôn.

– Nhưng mà hình như có luật cấm săn bắn hổ cơ mà?

Trang nhổm hẳn lên hỏi. Phía trước, hai con chim trôi dạt trong không trung với cặp cánh xòe ra thẳng căng.

– Luật ở đâu chứ ở trên này chả có giá trị gì. Nếu chính quyền có đến vặn vẹo thì họ lý sự là không bắn nó thì nó vồ mình, vồ lợn của mình. Rất đơn giản.

Hắn không tham gia câu chuyện. Có thể hắn đang mải nhìn đôi đại bàng, cũng có thể hắn ngượng. Lái xe gạt số và xe bắt đầu dâng lên khoanh thứ năm. Vùng này giống như cái kho lưu trữ của thời gian, tất cả những gì đã tuột qua ở nơi khác thì dồn lại ở đây. Dưới kia không mấy ai nhớ tới cuộc chiến nữa, nhưng trên đây nó vẫn tồn tại dai dẳng, vẫn vang vang trong đầu mỗi con người.

– Kia là đất họ rồi.

Hắn bất ngờ lên tiếng, đúng lúc một cách đáng sợ. Cả mình và Trang đều nghển theo tay hắn. Một dãy núi xanh màu ngọc với những đỉnh mềm mại gợi cảm.

– Bên này hay bên kia núi?

Mình hỏi. Lái xe nhanh nhảu đáp.

– Bên kia.

– Từ đây đến đấy cũng khá xa.

Mình lẩm bẩm sau khi ước lượng khoảng cách. Hắn nói:

– Thế mà chỉ nửa ngày họ đã kéo được cả mấy chục chiếc xe tải lên tới đây.

Ðã có một cuộc chiến ở dốc này, không dữ dội nhưng lại khiến cho đại quân của họ choáng váng. Cả đoàn xe hơn hai mươi chiếc bị phục kích, chặn đầu khóa đuôi và súng từ trên cao tỉa xuống. Không một chiếc nào thoát.

– Lần đi với đoàn ông Vần qua đây nghe ông ấy bảo khi họ rút về ba bốn tháng rồi mà cả vùng này vẫn cứ thối inh lên. Huy động dân quân đến chôn nhưng không xuể, thế là cứ kệ cho chim với hổ đến ăn.

Giọng lái xe đều đều, chân chất như đang kể về một đặc tính của bà con dân tộc.

– Chim kéo đến nhiều đến mức cả vùng này lúc nào cũng âm u như sắp mưa.

– Vụ cao bành trướng cũng xuất phát từ đây mà ra chứ đâu nữa.

Hắn kẻ cả cắt ngang lời lái xe. Một con vật nhỏ chạy vụt qua đường, đuôi nó dựng đứng như bông lau đỏ.

– Có thật không hay chỉ là đồn thôi ạ?

Trang hỏi, thái độ tập trung. Bây giờ thì Trang không còn lăm le với chiếc điện thoại nữa vì đã lên quá cao.

– Cũng nửa thật nửa không thật.

Hắn lấp lửng. Lái xe cười, lắc cổ cho đỡ mỏi, bảo:

– Cao thì không rõ, nhưng ma thì người ta đồn là có thật. Ði đêm ở đoạn này lái xe nào cũng gặp không nhiều thì ít ra cũng một lần.

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT