Giọt… – thơ Thọ Khương

Giọt…

Gió lạnh tê tái
Nắng úa tàn phai
Cà phê quán vắng
Tình sầu trên vai

Giọt thương nâu sẫm
Giọt nhớ buồn câm
Anh ngồi lặng lẽ
Tình còn dư âm

Thuốc thôi cháy đỏ
Đục khàn tiếng ho
Đời theo cơm áo
Tình hóa mây tro

Phố đêm đèn thắp
mà tình lạnh căm
Vàng xưa nỗi nhớ
Người giờ xa xăm

Cuộc tình buông mỏi
Một đời lẻ loi
Gầu theo năm tháng
Trăng võ vàng soi

Đứng nhìn biển rộng
Khòc tình mênh mông
Em là nỗi nhớ
Đời bỗng hư không.


Trong mắt bão

Tình trong con mắt bão
Biết thổi về nơi nao
Đời nổi trôi thân phận
Ngọt đậm vết thương nào

Mưa triền miên ướt lạnh
Nốt nhạc có còn xanh
Vàng lên câu thương nhớ
Đậm đắng tình trôi nhanh

Em mùa thu lá úa
Cuộc tình nay đã thưa
Trong ta chừ diệu vợi
Kịp trông gió thay mùa

Nghe vô tình tiếng khóc
Sợi khói gầy trông mong
Thành cơn mơ phủ kín
Gọi tên vết thương lòng

Ta về trong gió cát
Ngẫm cuộc tình nát tan
Tâm xô ngàn mảnh vụn
Đợi dòng đời miên man

Ngày lên trôi nỗi nhớ
Dáng chiều hòai ước mơ
Ta ôm trời kỷ niệm
Chuyện tình buồn hương thơ.


Xuống phố

Trưa xuống phố nắng đùa xô bóng ngã
Mặt trời khô rong ruổi bước chân rơi
Men rượu cay uống say tình chếnh chóang
Nhếch môi cười ngày tháng lặng lờ trôi

Con đường cũ hàng me già cúi mặt
Dáng hao gầy cam chịu đợi ngày mưa
Không có ai phấn son chừ đã nhạt
Lá xa cành tình tan tác chơi vơi

Em giá buốt tay mềm thôi hơi ấm
Quán vô tình đưa đón khách lạ quen
Bàn đơn côi ghế lẻ xót xa ngồi
Còn tiếng nấc tình bay theo gió bụi

Trưa phố vắng tiếng ve sầu ảm đạm
Khóc phận người hay tiếc cuộc tình xa
Em nhắm mắt rõi hồn theo vết cắt
Để đêm trường chua xót suốt đời ta

Hòn đá xanh bàn học vẫn thiết tha
Khiến bóng ngủ ngoan hiền không tư lự
Em muốn hóa thân thành viên đá ấy
Mặc tình trôi tuột hẫng xuống đầy tay

Cây trâm cài bỏ quên làn tóc rối
Ngỡ ngàng sao giọt nước mắt ai rơi
Không trách nhau nỗi đau tình vỡ vụn
Chỉ riêng mình hao hụt tháng ngày sau.

Thọ Khương

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Vài suy nghĩ rời về chữ và nghĩa

Để có truyền thông, phải có “chữ.” Không có thông tin, không có Internet, không có media nếu không có chữ. Ở đâu cũng cần đến chữ.

Nguyễn Long và mối tình một chiều với Thanh Thúy

Nguyễn Long, một người “can đảm” đi hết “con đường tình... một chiều” dài thăm thẳm của mình, với danh ca Thanh Thúy.

Tiểu thuyết ‘Cô Gái Việt và Người Chiến Binh Mỹ’ đầy kịch tính

Trong ngày ra mắt sách “Cô Gái Việt và Người Chiến Binh Mỹ,” đạo diễn Bùi Sơn Duân phát biểu rằng, tình tiết câu chuyện mang nhiều kịch tính.

Mai về Ba Động cùng anh…

Tôi người Bắc như anh, không thể có quê ở Bà Rịa. Anh thoái thác rằng không biết số điện thoại của tác giả bài thơ Ba Động, nhưng sẽ nhắn lại ngay.

Quốc ngữ và nỗ lực ‘thoát Hán’ của các vua nhà Nguyễn

Chính nỗ lực tiên phong quảng bá Quốc ngữ là của trí thức miền Nam và nhờ chính sách tiến bộ, khoa học của chính quyền Pháp tại Đông Dương tạo đà cho chữ Quốc ngữ lan tỏa.

Vu Lan nhớ mẹ – thơ Huỳnh Ngọc Thương

Từ khi/ áo mẹ bung tà/ Giày con vẹt gót/ đường xa chưa về.../ Thân già,/ mấy dặm sơn khê/ Mo cơm Mẹ bới/ Hồn quê Mẹ đùm

Cái đẹp Việt Nam không bao giờ cũ – thơ Trần Trung Tá

Chế độ Cộng Sản thế chỗ chế độ Cộng Hòa/ Chỉ một ngày qua, người ta đã nói:/ “Chế độ hồi xưa đổi mới ai đợi?

Bức tường – thơ Nguyễn Văn Thu

Là hàng rào sớm chiều vây kín/ Là cơm canh hai buổi cân đong/ Ngày đêm giữ chặt suy cùng tính/ Buồng chật đêm buồn phủ chấn song

Em đi lâu rồi ới Tiểu-Vân! – thơ Huy Uyên

Nửa khuya ngồi quán vơi ly rượu/ Đáy cốc bóng em bỗng hiện về/ Ai một mình lang thang ngoài phố/ Tôi đăm mắt buồn xót tái tê.

Môi nào phai dấu – thơ Triệu Minh

Cứ đi qua đời nhau như nước chảy/ Đám ao bèo xanh tự thuở ban sơ/ Chúng cần đâu đến được bến được bờ