Môi nào phai dấu – thơ Triệu Minh

Môi nào phai dấu

Cứ đi qua đời nhau như nước chảy
Đám ao bèo xanh tự thuở ban sơ
Chúng cần đâu đến được bến được bờ
Vui với nước chính là điều đáng sống

Cứ yêu đi những tình nhân phiền muộn
Hỡi thế gian sao say đắm nhân tình
Hỡi con chiên suốt một đời ngoan đạo
Sao cúi đầu lặng lẽ trước bình minh

Cứ say đi mai tiếc gì dĩ vãng
Uống ngông cuồng pha với đắng thời gian
Uống nát tan con tim kẻ hoang đàng
Trên thánh giá ta gục đầu thú tội

Sẽ qua mau đời không gì để lại
Sao tình nhân vẫn khắc khoải đợi chờ
Giọt nước mắt hoá thạch trong tiềm thức
Kiếp sau đành xin tìm một dấu môi.


Bờ Đông – Bờ Tây

Ngày bắt đầu khi mặt trời thức dậy
Em bắt đầu nhớ thì anh đã sắp quên
Ở bờ đông gởi về anh xa cách
Con chim chuyền cành hót tiếng gọi trời xanh

Bên bờ tây chắc là anh vui lắm
Chỗ đông người đâu cần nhớ đến em
Thương cho lắm có lúc cũng cũ mèm
Tình nhiêu đủ cho hai bờ gần lại

Em ra đi mới biết mình thừa thãi
Chốn không anh em trống hoác tâm hồn
Mỗi bình minh rượt đuổi hoàng hôn
Lòng em lạnh theo nhịp ngày rất vội

Em không nói là anh có lỗi
Ai thương nhiều thì trả giá vậy thôi
Canh bạc yêu đương thắng thua, ai thắng
Có đắm say mới thấm tình sầu

Nếu vĩnh viễn mà em không thể
Về bên anh xây lại giấc mơ đời
Hãy tin rằng có thật anh ơi
Dẫu biết yêu là cả nụ cười và nước mắt

Ngày bắt đầu khi mặt trời thức dậy
Và nửa mảnh đời chật vật niềm tin
Chỉ riêng em với nỗi buồn có thật
Em sẽ học cách tự tha thứ cho mình.


Viết cho anh
người đàn ông giấu mặt

Sau tất cả những gì em trải qua
Giấu anh đi là điều đúng nhất
Đến tuổi này em hiểu rằng chân thật
Là đôi khi tự mình biết riêng mình

Em không buồn khi tất cả làm thinh
Chung quanh em người băng đi hối hả
Em chỉ buồn sau một ngày vất vả
Không còn bờ vai anh để tựa vào

Ai nói rằng phụ nữ thích làm cao
Chứ riêng em thì làm cao vời vợi
Mà anh ơi xin đừng chờ đợi
Mỗi mặt trời đã khác của hôm qua

Hãy yêu em lòng trinh nguyên thật thà
Của tình yêu sông ngàn đời về biển
Của mùa xuân hoa thơm én liệng
Và của môi cười khi anh gọi tên em.

Triệu Minh
(Nguồn: [email protected])


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Bước vào cõi giới ‘Mê Hồn Ca’ Đinh Hùng

Nói đến Đinh Hùng, người ta thường nghĩ ngay tới “Mê Hồn Ca,” tác phẩm đầu tay của thi sĩ do nhà xuất bản Tiếng Phương Đông của Hồ Dzếnh.

Dự thi Người Việt 40 năm: Báo Người Việt và người Sài Gòn

Ước mong của tôi là báo Người Việt sẽ tồn tại thêm vài chục năm nữa để độc giả trong nước có được một tờ nhật báo với những tin tức sốt dẻo

Dự thi Người Việt 40 năm: Từ ‘Thư Cho Người’ đến ‘Tiếng Việt Mến Yêu’

Tuy chưa ngồi làm việc trong tòa soạn Người Việt nhưng với hai trang báo cũng là kỷ niệm với thời gian lâu dài.

Tự Do, tờ báo chia sẻ suy tư cảm xúc

Không hiểu vì sao ngay từ những ngày đầu tiên đọc tờ nhật báo Tự Do, tôi đã nhớ ngay tên năm người chủ trương tờ báo...

Vở tuồng ‘Hai Chiều Ly Biệt’ có phải của soạn giả Thu An?

Gia đình Phong Anh lâm vào cảnh túng thiếu, nên vợ của Phong Anh đành bán đứt bản thảo soạn phẩm “Bên Bờ Đá Trắng” cho Thu An...

Nhớ về thu trước – Thơ Thọ Khương

Đâu phải mùa thu lá mới rơi/ Gió buồn hát khúc nhạc chơi vơi/ Đong đưa hờ hững mây giăng xám/ Dốc đứng chiều tan chợt nhớ người

Tứ Tuyệt – thơ Trần Vấn Lệ

Một giây một phút mà thương nhớ/ Hồ huống trăm năm, đã một đời!/ Núi cách sông ngăn đành chịu vậy/ Nợ không duyên cũng nợ duyên thôi!

Viết cho Hạc – thơ Trần Tuấn Kiệt

Một buổi tình cờ họp bạn thơ/ Hai mươi năm đó đến bây giờ/ Văn chương lấn lướt người thiên hạ/ Kết nghĩa kim bằng trọn ý thơ

Niệm khúc Nha Trang – thơ Trần Thoại Nguyên

Nha Trang ơi! Anh lại trở về/ Trời vào thu gió biển se se/ Biển êm ru xanh màu tình nhớ/ Anh lang thang lặng lẽ bước đi...

Ðừng đón tôi – thơ NTAĐ

Đừng đón tôi vào những chiều về học/ Giờ tan trường, bè bạn hỏi... người yêu?/ Trong lặng yên, tôi se sẽ lắc đầu