Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 12)

Trường Giang

Nàng ngước mặt, nhìn thẳng vào mắt chàng, dịu giọng, nói nhỏ nhẹ:

– Nếu chỉ là ý của riêng em, anh không theo, không sao. Nhưng đã là ý Chúa, em không thể… Anh hiểu không?

Biết Hương đã hết giận, Tuấn mừng rơn trong bụng. Chàng hớn hở dìu nàng về phía bàn ăn, kéo ghế cho nàng ngồi, gật lia gật lịa:

– Hiểu rồi! Hiểu rồi! Ý Chúa của em, anh thề xin vâng cho đến chết.

Hương khẽ cong môi, lườm yêu Tuấn một nhát sắc như dao lam:

– Sao lại là Chúa của em?

– Ừ! Thì là Chúa của anh luôn.

Tuấn kéo chiếc ghế khác cho mình, cười hề hề lấp liếm. Nói vuốt theo Hương cho nàng bớt giận, chứ trong bụng, chàng ngậm ngùi thầm nghĩ. Eo ôi! Đáp bừa cho qua chuyện chứ biết chàng có giữ được lời hứa đến cùng được không? Làm thân trai tráng mà vì hạng nữ nhi thường tình, phải miễn cưỡng từ bỏ lập trường của riêng mình, kể ra cũng hơi… mất mặt hảo hán. Nhưng ở đời, có mấy anh hùng thoát khỏi ải mỹ nhân? Yêu là… đui, mù, câm, điếc mà. Ừ nhỉ! So với bao kẻ, chỉ vì nhi nữ tầm thường mà sẵn lòng bán nhà cửa, bán xe cộ, bán vương quốc, bán cả linh hồn cho ma quỷ, chàng có vì nàng, đành dâng hiến linh hồn cho… Chúa, nào phải là điều quá tác tệ! Vong hồn tổ tiên ở chốn suối vàng có linh thiêng chắc cũng không nỡ… trách móc chàng. Âu cũng là định mệnh. Chắc là chàng có số… thân cư thê…

Tuấn âu yếm cầm hai tay Hương, ướm hỏi:

– Vậy nếu thụ thai, em có đồng ý làm vợ anh không?

– Không!

Hương đột nhiên vùng vằng giận dỗi. Tuấn ngớ người:

– Sao thế?

– Anh chỉ muốn cưới em nếu em đã có con với anh à? Đừng hòng!

Hương phụng phịu hờn mát. Tuấn hiểu ra, giơ hai tay lên trời:

– Khổ quá! Em hiểu nhầm anh rồi. Anh yêu em, không muốn cưới em thì cưới ai nữa chứ. Nhưng mà… em còn đi học, anh chưa có việc… cho nên ý anh là nếu em có thai thì mình kết hôn ngay, còn không thì… chúng ta hãy chờ thêm một thời gian nữa nhé?

– Em đồng ý! Nhưng em cũng có một điều kiện…

Cắn môi suy nghĩ một lát, Hương ngập ngừng đáp lửng lơ. Tuấn hồi hộp căng mắt đợi chờ.

– Ðiều kiện gì cơ?

– Trong lúc chờ đợi hôn phối chính thức, từ nay, chúng mình đừng… “gần gũi” nhau nữa. Mong anh hãy hiểu cho em… Niềm tin vào Chúa không cho phép…
Thanh âm của Hương chậm rãi buông xuống thật trầm. Ừm! Ừm! Tuấn bỗng chột dạ trước một yêu cầu mà chàng đã biết trước là rất… khó giữ. Nhưng chàng làm gì còn chọn lựa nào khác… Giá bây giờ nàng có buộc chàng leo lên trời hay lặn xuống biển, thậm chí… ăn cám hay ăn… cái thứ gì khác chăng nữa, chàng cũng đành… liều mạng mất, huống chi… Chàng mân mê bàn tay mềm mại của nàng, nhắm mắt… hứa bừa:

– Được mà. Anh chấp nhận tất cả, để chứng tỏ rằng anh hết lòng yêu em…

Gương mặt tư lự của Hương rạng rỡ hẳn lên. Nàng hăm hở đề nghị:

– Mình ngoéo tay nhé?

– Tán thành!

Hăng hái chìa ngón tay trỏ, Tuấn khẽ nhướng người tới, trìu mến đặt lên trán Hương một nụ hôn thắm thiết, miệng thầm thì:

– Tháng tới, anh đi hành hương với em nhé?

(Còn tiếp)

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Nguyễn Sỹ Tế, thơ, phao cứu sinh của người tù cải tạo?

Đa số thành viên nòng cốt nhóm Sáng Tạo, căn bản vốn là nhà văn, họa sĩ hay lý luận văn học như Mai Thảo, Ngọc Dũng, Duy Thanh, Doãn Quốc Sỹ, Trần Thanh Hiệp,... không phải là nhà thơ...

Những người xa khuất dịp Xuân sang

Những người vĩnh biệt dương gian vào Tháng Hai Dương Lịch là những người ra đi vào dịp nhân gian đang bận rộn mừng Xuân đón Tết.

Hà Nội, những mùa Xuân phai

Tôi chưa hề nghe ai nói “yêu muốn khóc” bao giờ, chỉ độc nhất có một người làm thơ là Hoàng Anh Tuấn. Yêu đến như thế là... yêu quá là yêu.

Những cánh hoa cuối năm

Vào những ngày cuối tháng của năm, tôi có dịp lên thành phố Saigon, không khí sinh hoạt trông nhộn nhịp hẳn lên, bao hình ảnh xem như đã chuẩn bị trước từ nhiều tháng qua, những sắc màu,những...

Em có hay xuân về! – Thơ Mặc Phương Tử

Em có hay!/ Những chiếc lá thức tàn canh/ Cây chuyển mạch,/ Dòng đời thay sắc áo/ Hoa đương nụ dưới ngàn sương huyền ảo/ Cánh chim về chở trĩu ước mơ xanh.

Sương chiều ngồi nhớ bằng hữu – Thơ Trần Tuấn Kiệt

Sương lạnh chiều vây phủ/ Ngồi rồi nhớ cố nhân/ Độc ấm trà ra khói/ Thời gian quyện lững lờ.

Sắc màu tình yêu – Thơ Lê Minh Hiền

mùa đông lá đỏ/ mùa hạ lá vàng/ xuân hồng thấp thoáng/ thu nay mắt huyền

Dấu vết dòng sông – Thơ Phan Nam

Những con sông rời xa bến đợi/ Nặng trĩu nỗi niềm cỏ hoa/ Mùa chạp bay trong nhang khói/ Tháng giêng lặng lẽ đưa thoi.

Mùa Xuân đến – Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh

Ban mai đến/ Ngày đưa tôi đến/ Lời hôm qua mối đùn/ Lời hôm qua xanh cỏ/ Mớ ý nghĩ nháo nhào tiếng sấm

Xuân bồi hồi – Thơ Giao Yên

Bánh chưng xanh hương ngát/ Mai vàng rung cánh ngân/ Ngoài trời mưa lấm tấm/ Trong nhà rượu lâng lâng