Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 12)

Trường Giang

Nàng ngước mặt, nhìn thẳng vào mắt chàng, dịu giọng, nói nhỏ nhẹ:

– Nếu chỉ là ý của riêng em, anh không theo, không sao. Nhưng đã là ý Chúa, em không thể… Anh hiểu không?

Biết Hương đã hết giận, Tuấn mừng rơn trong bụng. Chàng hớn hở dìu nàng về phía bàn ăn, kéo ghế cho nàng ngồi, gật lia gật lịa:

– Hiểu rồi! Hiểu rồi! Ý Chúa của em, anh thề xin vâng cho đến chết.

Hương khẽ cong môi, lườm yêu Tuấn một nhát sắc như dao lam:

– Sao lại là Chúa của em?

– Ừ! Thì là Chúa của anh luôn.

Tuấn kéo chiếc ghế khác cho mình, cười hề hề lấp liếm. Nói vuốt theo Hương cho nàng bớt giận, chứ trong bụng, chàng ngậm ngùi thầm nghĩ. Eo ôi! Đáp bừa cho qua chuyện chứ biết chàng có giữ được lời hứa đến cùng được không? Làm thân trai tráng mà vì hạng nữ nhi thường tình, phải miễn cưỡng từ bỏ lập trường của riêng mình, kể ra cũng hơi… mất mặt hảo hán. Nhưng ở đời, có mấy anh hùng thoát khỏi ải mỹ nhân? Yêu là… đui, mù, câm, điếc mà. Ừ nhỉ! So với bao kẻ, chỉ vì nhi nữ tầm thường mà sẵn lòng bán nhà cửa, bán xe cộ, bán vương quốc, bán cả linh hồn cho ma quỷ, chàng có vì nàng, đành dâng hiến linh hồn cho… Chúa, nào phải là điều quá tác tệ! Vong hồn tổ tiên ở chốn suối vàng có linh thiêng chắc cũng không nỡ… trách móc chàng. Âu cũng là định mệnh. Chắc là chàng có số… thân cư thê…

Tuấn âu yếm cầm hai tay Hương, ướm hỏi:

– Vậy nếu thụ thai, em có đồng ý làm vợ anh không?

– Không!

Hương đột nhiên vùng vằng giận dỗi. Tuấn ngớ người:

– Sao thế?

– Anh chỉ muốn cưới em nếu em đã có con với anh à? Đừng hòng!

Hương phụng phịu hờn mát. Tuấn hiểu ra, giơ hai tay lên trời:

– Khổ quá! Em hiểu nhầm anh rồi. Anh yêu em, không muốn cưới em thì cưới ai nữa chứ. Nhưng mà… em còn đi học, anh chưa có việc… cho nên ý anh là nếu em có thai thì mình kết hôn ngay, còn không thì… chúng ta hãy chờ thêm một thời gian nữa nhé?

– Em đồng ý! Nhưng em cũng có một điều kiện…

Cắn môi suy nghĩ một lát, Hương ngập ngừng đáp lửng lơ. Tuấn hồi hộp căng mắt đợi chờ.

– Ðiều kiện gì cơ?

– Trong lúc chờ đợi hôn phối chính thức, từ nay, chúng mình đừng… “gần gũi” nhau nữa. Mong anh hãy hiểu cho em… Niềm tin vào Chúa không cho phép…
Thanh âm của Hương chậm rãi buông xuống thật trầm. Ừm! Ừm! Tuấn bỗng chột dạ trước một yêu cầu mà chàng đã biết trước là rất… khó giữ. Nhưng chàng làm gì còn chọn lựa nào khác… Giá bây giờ nàng có buộc chàng leo lên trời hay lặn xuống biển, thậm chí… ăn cám hay ăn… cái thứ gì khác chăng nữa, chàng cũng đành… liều mạng mất, huống chi… Chàng mân mê bàn tay mềm mại của nàng, nhắm mắt… hứa bừa:

– Được mà. Anh chấp nhận tất cả, để chứng tỏ rằng anh hết lòng yêu em…

Gương mặt tư lự của Hương rạng rỡ hẳn lên. Nàng hăm hở đề nghị:

– Mình ngoéo tay nhé?

– Tán thành!

Hăng hái chìa ngón tay trỏ, Tuấn khẽ nhướng người tới, trìu mến đặt lên trán Hương một nụ hôn thắm thiết, miệng thầm thì:

– Tháng tới, anh đi hành hương với em nhé?

(Còn tiếp)

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 83)

Đến lúc ấy, Diễm vội vơ hết đồ đạc cho vào túi xách, sà lại ngồi sát bên Tuấn, giọng chan chứa tình cảm...

Thêm nhiều huyền thoại về câu chuyện ‘Hồ Nguyệt Cô Hóa Cáo’ (phần cuối)

Nằm trên người nàng suốt buổi, Tiết Giao vẫn chưa chịu xuống, đến nỗi Nguyệt Cô dù vẫn còn ham muốn, nhưng cũng thỏ thẻ bên tai chàng, rằng hãy ngưng cuộc giao hoan, để trở về động đào gặp Thánh Mẫu...

Báo chí trên đường phố Sài Gòn trước năm 1975

Mấy ngày qua trong một quán ăn ở Little Saigon tôi có dịp gặp vài người bạn từ Việt Nam qua, trong khi trò chuyện, một câu hỏi được nêu lên: Tại Sài Gòn hiện nay có bao nhiêu tờ tạp chí văn chương?

Tự do ơi tự do

Đối với riêng tôi, tự do của trí tuệ là thênh thang, vô hạn. Cao ngất. Sâu thẳm. Rộng đến vô biên. Bất chấp thời gian.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 82)

Ối Giời cao đất dày! Bầu trời như đang xoay tít trên đầu, mặt đất như đang rung chuyển dưới chân, Tuấn chệnh choạng lùi ra sau mấy bước như gã say rượu rồi ngồi phệt xuống mép ghế.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 81)

Phớt lờ những lời cảnh báo nghiêm khắc của Tuấn về căn bệnh liệt kháng khủng khiếp, Diễm điêu ngoa trả miếng rồi bình thản an tọa bên cạnh chàng, vắt chéo chiếc túi xách tay lên đùi.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 80)

Tuấn nổi khùng, mở toang cánh cửa hành khách, lôi Diễm xềnh xệch ra khỏi ô tô. Chàng giận dữ bóp chặt hai vai nàng, lắc mạnh, quát to: - Cô báo hại tôi ra nông nỗi này, đã đủ chưa?

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 79)

Tùng bế xốc Hương, nhẹ nhàng đặt nàng ngồi ngay ngắn vào ghế hành khách. Cẩn thận tìm nơi đỗ ô tô an toàn và khóa các cửa lại, chàng lững thững đi vào tòa nhà, lần đến căn hộ cũ của Tuấn, bấm chuông.

Ôi tội hồng phúc (Kỳ 78)

Mẹ kiếp! Thật là lộn ruột, lộn gan mà! Cái thằng khốn ấy, hắn đã phỗng tay trên của chàng, chỉ bởi vì Nguyệt Lão đã có lòng thiên vị, ưu đãi cho hắn cái thế thượng phong là được “nằm vùng” ngay giữa lòng “đối tượng.”

Tiểu thuyết diễm tình Hoa Kỳ

Tiểu thuyết diễm tình, “romance novel,” là loại tiểu thuyết tình cảm bình dân, thuộc loại sách bán chạy nhất trên thị trường sách vở Hoa Kỳ hiện nay. Theo thống kê do Hội Nhà Văn Diễm Tình Hoa Kỳ...