Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 10)

Trường Giang

Minh nuốt thức ăn trong miệng, khẽ lắc đầu bình phẩm. Tuấn há hốc mồm, toan xen vào biện bác thì hắn vội làm mặt khủng bố, tăng âm lượng, hăm dọa thêm:

– Nói thiệt tình nha, Hương mà là em gái tao thì tao đã xách búa tìm mày thanh toán ân oán giang hồ rồi nghen mậy.

Nghe vậy, Tuấn cáu tiết buông nĩa, chống tay lên bàn, trợn mắt ngó Minh trừng trừng:

– Này! Này! Tao ngồi đây để nghe mày lên án tao đấy phỏng?

– Thì tao chỉ muốn giải thích tại sao Hương lại nổi sùng bất tử với mày thôi mà.

Minh thản nhiên rung đùi cười giả lả. Tuấn khuấy nhẹ ly giải khát, não nề lắc đầu chống chế:

– Vẫn biết là Quỳnh Hương có đạo và chủ trương bảo vệ sự sống nhưng nếu thai đã lớn thì không nói làm gì. Đằng này chỉ mới là một tế bào bé tí…

Tuấn ảo não bỏ lửng câu nói. Khiêm bỗng nhiên khoác vào phong thái nghiêm trang, hăng hái giáo huấn một bài:

– Thằng Minh nói đúng đó. Tại mày vô thần nên mày nghĩ đơn giản vậy. Chớ hầu hết các tôn giáo, trong đó có đạo Phật đều không cho phép phá thai. Nhà tao đạo Phật chính tông con nhà nòi mà mậy. Thậm chí, bà chị ruột và bà chị dâu của tao, lúc có bầu, còn không thèm đi khám coi em bé có bị tật không nữa. Bởi vì theo Kinh Trường thọ Diệt tội , phá thai là một trong năm thứ ác nặng, sám hối khó diệt. Cho nên mấy bả biểu, Trời Phật cho sao, nuôi vậy, khám làm chi.

Khiêm chợt trở nên ưu tư trầm mặc khi nhớ đến cô hôn thê da trắng lớn hơn hắn đến 10 tuổi. Khẽ nhấp môi lên cốc bia, hắn hắng giọng than van:

– Hổng bù cho tao đây nè, đang mong một đứa quá trời mà Susane đã lớn tuổi rồi…

– Cứ khéo lo hão. Susane của mày còn trẻ chán. Tao thấy khối bà trên 40 vẫn sinh con chứ lị.

Khoan thai lấy khăn giấy lau miệng, Tuấn choàng tay qua vai Khiêm, thân tình an ủi. Hắn trở lại với giọng bông đùa, hóm hỉnh vỗ lưng chàng:

– Thôi vầy đi hén. Nếu Hương có bầu mà mày không muốn nuôi thì thảy hết qua tao. Sinh đôi, sinh ba gì tao thầu tuốt.

Tuấn lừ mắt, thụi một phát vào vai Khiêm, đẩy hắn ra xa:

– Câm mồm mày đi! Làm như tao là thằng vô trách nhiệm không bằng! Tao ngại là ngại sinh con mà chưa đủ khả năng nuôi cho đến nơi đến chốn, nó sẽ cứng đầu hư hỏng, giống thằng con của anh Tâm. Chứ nếu Quỳnh Hương nhất quyết giữ, tao nào vô tâm bỏ mặc cô ấy nuôi con một mình…

– Biết nghĩ vậy là tốt. Lo làm lành với em Hương lẹ lên nha. Thằng khác đi ngang dzớt mất bây giờ.

Minh gật gù cắt ngang, hài lòng tán thưởng. Hình ảnh gai góc của Tùng vui vẻ sánh vai Hương đi dạo bất giác lướt nhanh trong trí, Tuấn bồn chồn chống hai tay lên đùi, nhăn nhó than thở:

– Quỳnh Hương có buồn nhìn mặt tao đâu.

– Thôi thì chịu khó lắng nghe hai thằng anh mày gỡ rối tơ lòng cho nè…

Ném cho Tuấn một cái nheo mắt thương hại của kẻ cả, Khiêm ngạo nghễ kéo Minh và Tuấn lại gần. Hai chàng luân phiên nhau thì thầm vào tai Tuấn. Chẳng biết họ nói gì mà cả ba phá lên cười khoái trá.

(Còn tiếp) 

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 21)

Tùng đảo mắt quan sát một lượt cả lớp. Chàng bỗng thấy tim mình đập thình thịch một cách hồi hộp khi bắt gặp bóng dáng thân quen của Hương ngồi ở ghế đầu hàng máy cuối cùng.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 20)

Thấy bố bị nguy kịch, Tuấn đang đứng gần đấy, hoảng hốt hét to, kịp thời lao tới đỡ bố dậy. Bầu không khí trang nghiêm của buổi lễ bỗng hóa thành náo loạn.

Nghề cầm bút và dịch giả Nguyễn Hiến Lê

Ông Nguyễn Hiến Lê là một cây bút chuyên nghiệp thời 20 năm văn học miền Nam, nhiều người nói rằng ông “trước tác” được tới 120 bộ sách.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 19)

Đoạn cô chậm rãi kể sơ lược về cuộc đời của mình. Mặt biển mênh mông trước mặt bỗng trở nên tĩnh lặng và bình yên một cách lạ lùng như muốn góp phần nghe ngóng câu chuyện.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 18)

Tuấn ú ớ một lúc rồi im bặt, trố mắt quan sát bé trai, mặt mày rạng ngời hạnh phúc, đang cười ngặt nghẽo trước những kiểu bày trò ngộ nghĩnh của chị gái.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 17)

Cả hai lặng lẽ phóng tầm nhìn ra xa. Ánh mắt xa xăm lướt trên từng lớp sóng biển lấp lánh ánh bạc đang đua nhau xô vào bờ, tâm hồn của họ như muốn quyện chặt với nhau trong cùng một tâm tình nhớ nhung da diết.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 16)

Tuấn nhướng mắt, dõi theo hướng tay Hương chỉ. Ngoài khơi, một đàn cá heo đang thi nhau tung mình nhào lộn một cách nhịp nhàng trên mặt biển lăn tăn gợn sóng. Mặt trời đã bắt đầu chênh chếch, hắt những tia nắng đã hóa thành vàng óng làm ánh lên những vệt trắng nhợt nhạt trên nền biển xanh thẫm.

Nguyễn Nhã Tiên: ‘Mỗi tro than tôi tạc một hình hài’

Tôi mới có cuộc gặp gỡ với anh, chị tôi. Trong tinh thần nhìn lại, anh và chị tôi cùng nhắc tới một tùy bút cũ, tôi viết đã lâu về khoảng thời gian ngắn, chúng tôi ở Hội An.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 15)

Quỳnh Hương ơi! Em phải tin tưởng anh chứ. Khi yêu nhau, tâm hồn, thể xác người ta không tiếc cho nhau, huống chi là tiền nong. Nhưng em cũng biết đấy... lương kỹ sư mới tốt nghiệp chẳng có bao nhiêu. Đã vậy, mình sống mỗi người mỗi nơi rất tốn kém.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 14)

Em chỉ suy diễn vẩn vơ. Anh không ngại thì thôi, việc gì em phải ngại! Ottawa là nơi khỉ ho cò gáy, trong khi Đại Học Concordia của em lúc nào chả tấp nập kẻ ra, người vào, nhất là anh chàng Tùng...