Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 13)

Trường Giang

Lời gạ gẫm của Tuấn làm Hương bỗng nhớ lại bộ mặt hình sự đáng gườm của chàng lúc đụng độ Tùng vào buổi sáng nay. Nàng lấy tay che miệng, kín đáo mỉm cười đắc ý, lòng thầm cảm tạ sự an bài kỳ diệu của Thiên Chúa đầy lòng bao dung từ ái…

Một tuần sau…

Chạng vạng tối, Tuấn loay hoay bỏ lá đơn cuối cùng vào phong bì, cẩn thận dán lại. Mệt đừ sau một ngày mỏi mòn lê lết tìm việc và chỉnh sửa hồ sơ cá nhân, chàng đứng lên, vặn mình vài phát cho thư giãn gân cốt. Ánh mắt uể oải của chàng chợt dừng lại ở khung ảnh đặt trên bàn. Tay trong tay, một đôi nam nữ thong dong thả bộ trên con đường lất phất tuyết rơi, dưới những hàng cây trơ trụi đóng băng trong suốt tựa pha lê, lấp lánh kỳ ảo dưới ánh chiều tà. Những bông tuyết nõn nà, lững lờ buông mình vào khoảng không phủ lấp trong màu trắng tinh khiết. Xen kẽ đó đây là những lùm thông quanh năm xanh ngắt, e ấp che giấu sức sống mãnh liệt sau lớp tuyết nhấp nhô mượt mà.

Tuấn bất giác mỉm cười tâm đắc với vẻ tương xứng tuyệt vời của đôi tình nhân. Không được phú bẩm những đường nét thanh tú, sắc sảo, dưới cái nhìn tổng quát, Hương vẫn sở hữu một ngoại hình khá hài hòa với vóc dáng nhỏ nhắn, thân hình mảnh mai và khuôn mặt trái xoan thật hợp với mái tóc ngắn bồng bềnh luôn cúp gọn vào. Trái ngược hẳn là vóc hình dong dỏng của Tuấn, nét mặt già giặn sau gọng kính cận lụp xụp trước mũi, nhưng chính khuôn miệng rộng luôn hé mở nụ cười rạng rỡ đầy quyến rũ đã phản bội vẻ nghiêm nghị khó gần của chàng. Giữa khung cảnh thơ mộng hữu tình, họ quả là một đôi nam thanh nữ tú, rất đẹp đôi.

Bỗng có tiếng bước chân rón rén đi vào. Hương đứng khép nép sau lưng chàng, dịu dàng lên tiếng:

– Tuấn ơi! Có thư cho anh đây này! Hình như của công ty Roger ở Ottawa thì phải.

Tuấn quay phắt lại, hồi hộp xé toạc phong bì. Cố ghìm tiếng reo mừng hân hoan, chàng vờ vĩnh tạo bộ mặt phớt tỉnh:

– Ðố em, tin gì thế?

– Anh… anh… có việc làm hở?

Ðôi mắt chơm chớp long lanh, Hương chần chừ đoán mò. Tuấn im lặng mỉm cười gật đầu thay cho lời đáp. Nàng lập tức nhảy cẫng lên bá cổ chàng, vừa reo hò chúc mừng, vừa hôn chùn chụt vào hai bên má rồi đột nhiên im bặt, buông chàng ra. Nàng thẫn thờ ngồi phệt lên giường, nét mặt đang vui chợt nhuốm một nỗi buồn xa vắng, khó hiểu. Chàng lo lắng ngồi xuống bên cạnh, ngó nàng đăm đăm:

– Em sao thế?

– Anh sẽ dọn lên Ottawa ở trong nay mai à?

– Tất nhiên! Thời buổi khó khăn, mình đâu thể kén chọn được. Nơi nào gọi trước, mình nhận trước. Không thích thì từ từ đổi sau. Tốt nghiệp hai tháng đã được một công ty lớn như Roger thuê, kể như anh cũng may mắn lắm rồi.

Đoạn nhận ra vẻ trầm mặc tư lự của Hương, Tuấn ngạc nhiên, nhíu mày dò hỏi:

– Chả nhẽ em thấy có gì… không ổn à?

– Dạ không… Em chỉ… buồn vì sắp phải… xa anh…

(Còn tiếp)

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 21)

Tùng đảo mắt quan sát một lượt cả lớp. Chàng bỗng thấy tim mình đập thình thịch một cách hồi hộp khi bắt gặp bóng dáng thân quen của Hương ngồi ở ghế đầu hàng máy cuối cùng.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 20)

Thấy bố bị nguy kịch, Tuấn đang đứng gần đấy, hoảng hốt hét to, kịp thời lao tới đỡ bố dậy. Bầu không khí trang nghiêm của buổi lễ bỗng hóa thành náo loạn.

Nghề cầm bút và dịch giả Nguyễn Hiến Lê

Ông Nguyễn Hiến Lê là một cây bút chuyên nghiệp thời 20 năm văn học miền Nam, nhiều người nói rằng ông “trước tác” được tới 120 bộ sách.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 19)

Đoạn cô chậm rãi kể sơ lược về cuộc đời của mình. Mặt biển mênh mông trước mặt bỗng trở nên tĩnh lặng và bình yên một cách lạ lùng như muốn góp phần nghe ngóng câu chuyện.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 18)

Tuấn ú ớ một lúc rồi im bặt, trố mắt quan sát bé trai, mặt mày rạng ngời hạnh phúc, đang cười ngặt nghẽo trước những kiểu bày trò ngộ nghĩnh của chị gái.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 17)

Cả hai lặng lẽ phóng tầm nhìn ra xa. Ánh mắt xa xăm lướt trên từng lớp sóng biển lấp lánh ánh bạc đang đua nhau xô vào bờ, tâm hồn của họ như muốn quyện chặt với nhau trong cùng một tâm tình nhớ nhung da diết.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 16)

Tuấn nhướng mắt, dõi theo hướng tay Hương chỉ. Ngoài khơi, một đàn cá heo đang thi nhau tung mình nhào lộn một cách nhịp nhàng trên mặt biển lăn tăn gợn sóng. Mặt trời đã bắt đầu chênh chếch, hắt những tia nắng đã hóa thành vàng óng làm ánh lên những vệt trắng nhợt nhạt trên nền biển xanh thẫm.

Nguyễn Nhã Tiên: ‘Mỗi tro than tôi tạc một hình hài’

Tôi mới có cuộc gặp gỡ với anh, chị tôi. Trong tinh thần nhìn lại, anh và chị tôi cùng nhắc tới một tùy bút cũ, tôi viết đã lâu về khoảng thời gian ngắn, chúng tôi ở Hội An.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 15)

Quỳnh Hương ơi! Em phải tin tưởng anh chứ. Khi yêu nhau, tâm hồn, thể xác người ta không tiếc cho nhau, huống chi là tiền nong. Nhưng em cũng biết đấy... lương kỹ sư mới tốt nghiệp chẳng có bao nhiêu. Đã vậy, mình sống mỗi người mỗi nơi rất tốn kém.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 14)

Em chỉ suy diễn vẩn vơ. Anh không ngại thì thôi, việc gì em phải ngại! Ottawa là nơi khỉ ho cò gáy, trong khi Đại Học Concordia của em lúc nào chả tấp nập kẻ ra, người vào, nhất là anh chàng Tùng...