Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 30)

Trường Giang

– Ừm! “Con đường ngắn nhất dẫn đến trái tim của người đàn ông là đi ngang qua cái dạ dày của anh ta.” Mâm cơm hấp dẫn của em đã từ lâu trói chặt trái tim của anh rồi, có biết không?

Âu yếm hít hà mái tóc thơm của Hương, Tuấn trầm giọng thì thầm. Thanh âm của chàng quyện trong gió chiều mơn man nhè nhẹ, nghe thật ấm áp, thật êm tai. Tuy nhiên, từ đáy tâm thức, những trăn trở vu vơ vẫn tiếp tục lăn tăn xao động mãi, không nguôi…

*oOo*

CHƯƠNG 7: HẠNH PHÚC HÔN NHÂN

Ottawa, Ontario… Một tuần sau… Sáng Thứ Bảy…

Thế là Tuấn đã dọn lên Ottawa hơn nửa năm. Sau một tuần đôn đáo tìm kiếm nơi trọ, chàng được Khiêm báo cho biết, Khôi, anh cả của Khiêm, đã bị mất việc ở Montréal, và cũng vừa được công ty Roger nhận vào làm. Thế là chàng lập tức liên lạc Khôi. Vài tháng sau, hai anh em rủ thêm hai người bạn gốc Việt trong công ty cùng thuê nhà chung. Tuấn có tậu một chiếc ôtô để tiện đi lại.

Bốn chàng trai chung một nhà, Tuấn, Khôi, Thiện, Lộc, đều đến từ Montréal. Thiện và Khôi vốn là bạn học, lớn hơn Tuấn khoảng một con giáp. Khôi là người Nam, vui nhộn, ồn ào, cởi mở trong khi Thiện sở hữu tính cách rất đặc thù của người Bắc là ý tứ và kín đáo, nhất là những gì có liên quan đến đời sống riêng tư. Lộc trạc tuổi Tuấn, bạn cùng khóa từ Đại Học McGill, có cá tính đặc trưng của người Nam là bình dị và ngay thẳng đến mức bạ đâu phang đấy. Tuấn cũng thuộc gia đình gốc Bắc, tính tình thâm trầm, thích lắng nghe hơn góp chuyện. Mặc dầu cá tính khác biệt và tuổi tác chênh lệch nhưng bốn chàng rất hợp nhãn với nhau và sớm kết thành nhóm bạn khá tương đắc.

Cả ba chàng Khôi, Thiện, Lộc đều đã kết hôn, chỉ có Tuấn mới đính hôn. Vợ Khôi là một thiếu phụ dung nhan mặn mà, cử chỉ đoan trang, giọng nói ngọt ngào, vóc dáng tháo vát. Hai cháu bé, một trai, một gái, đều xinh xắn như hai thiên thần. Tuy nhiên, Khôi không có vẻ mãn nguyện bao nhiêu với một mái ấm mà từ ngoài nhìn vào, ai cũng phải tấm tắc khen ngợi. Thiện có hai bé trai kháu khỉnh, vợ không có gì đặc sắc nhưng anh luôn tỏ ra là một người chồng yêu vợ, người cha yêu con. Vợ chồng Lộc chưa con cái gì, tuy mặn nồng nhưng khá khắc khẩu. Bản thân Lộc thì không ngại mang mọi chuyện trong nhà ngoài ngõ ra kể lể với bạn bè khiến cả bọn lắm phen suýt vỡ bụng vì những cuộc đôi co rất trẻ con của đôi vợ chồng trẻ.

Cuối tuần này, Tuấn chuẩn bị ôn thi cuối học kì. Năm nay, chàng quyết định ghi danh vào chương trình cao học. Chàng chọn tin học bởi lãnh vực này đang trên đà phát triển ồ ạt và mở ra một thị trường nhân lực đầy triển vọng, hứa hẹn.

Tuấn ngồi trầm mặc trên chiếc sô-pha, trước mặt là tách chè xanh nóng hổi và bát ngũ cốc pha với sữa tươi lạnh. Điểm tâm hằng ngày của chàng đơn giản chỉ có vậy. Chàng lơ đễnh nhìn ra chiếc cửa sổ to rộng, ngó ra lan can trước nhà, được che nhếch nhác, hở đầu, hở đuôi, bằng thứ rèm nhựa dành cho nhà tắm. Trời đã vào Xuân, lại vừa mới đổi sang giờ quy ước mùa Hè. Bảy giờ sáng rồi mà những tia nắng đầu tiên mới chịu lười nhác ló ra đỏ ối sau dãy nhà đối diện. Chàng lặng lẽ lấy thìa khoắng nhẹ bát ngũ cốc. Có tiếng bước chân khe khẽ. Khôi, Thiện và Lộc lần lượt lục tục kéo vào nhà bếp. Tiếng chào hỏi cất lên râm ran. Mỗi chàng loay hoay chuẩn bị thức ăn sáng cho riêng mình. Thoắt một chốc, từng người một trở ra với cốc cà phê nghi ngút khói và đĩa bánh mì trát phó mát, bơ hay mứt tây. Tuy sống tại Canada đã lâu, bọn họ vẫn giữ thói quen dậy sớm như thế này.

(Còn tiếp)


Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Lục bát sinh nhật

Mỗi sinh nhật tôi lại nhớ đến bài thơ ấy của Cung Trầm Tưởng. Mỗi đêm mưa tôi lại đọc bài thơ ấy của Cung Trầm Tưởng. Đó là mùa mưa Sài Gòn. Đó là Sài Gòn của chúng tôi.

Một trung đội trưởng Nghĩa Quân

VNCH mà điên cuồng chống Cộng thì đâu có chính sách chiêu hồi, đâu có bắt tù binh cả trăm ngàn nuôi ăn cho mập rồi trao trả? Thằng cha này chắc chưa bao giờ cầm súng!

Một nén nhang cho ngày Tháng Tư Ðen – Thơ Nguyễn Xuân Nghĩa

Người bắn anh có thể là bạn tôi/ Một gã thanh niên miền Bắc/ Cũng có thể là tôi/ Tôi cũng bị buộc vào Nam “đánh giặc.”

Phố Hoài – Thơ Phùng Hiếu

Hoàng hôn nghiêng phố cổ/ Bóng em nghiêng sông Hoài/ Tóc dài em nghiêng phố/ Ta nghiêng về bên nhau.

Gióóóóóó… – Thơ Trần Vấn Lệ

Hôm nay... nắng mà lạnh... và gió... như gió lộng./ Cái ao nhỏ nổi sóng, biển chắc là bạc đầu!

Ngày 30 Tháng Tư

Tôi là một người Việt Nam, sống và lớn lên, trưởng thành trong thời buổi ấy, thời buổi đau thương nhất của đất nước, nay lại sống suốt 29 năm trong chế độ, sắp sửa 30 năm...

Ngủ đi con – Thơ Đặng Tiến Đạt

Quằn quại khóc than, làm sao khô suối lệ/ Con đâu rồi, con ơi, con ở đâu?/ Chưa vào đời đã thắm đỏ mái đầu/ Cha mẹ chôn con, chôn từng khúc ruột...

tình yêu? – Thơ Lê Minh Hiền

làm gì có tình yêu/ khung cửa đời hé mở/ lối đi... về thiên thu

Trời tháng năm – Thơ Trần Thoại Nguyên

Trời tháng năm tôi về thăm hạ cũ/ Bóng phượng gầy lửa cháy rụi hoa niên/ Con tu huýt thổi chiều xưa trong gió/ Lũ trẻ trâu giờ phiêu lãng bao miền.

Đinh Phụng Tiến, từ ‘bia miệng’ tới ‘hồi kết không có hậu’

Tôi nghĩ, ở truyện ngắn cuối cùng tập truyện của mình, nhà văn Đinh Phụng Tiến đã hiển lộng khả năng dựng truyện, làm chảy nước mắt người đọc một cách tài ba...