Thơ Lan Thảo

Đêm mưa

Đêm trời Tháng Sáu
Nhiều mây ít sao
Sấm ran đầu ngõ
Sét nhoáng trời cao

Hạt mưa trèo xuống
Gió chạy phất qua
Ễnh ương vỗ trống
Đếm: “Một, hai, ba”

Tóc tách, tóc tách
Hoa ngủ say rồi
Mát quá, mát quá
Mầm non nẩy chồi

Lúa cha, lúa mẹ
Lúa vợ, lúa chồng
Bảo nhau cùng lớn
Trĩu hạt bềnh bồng

Dế so đàn hát:
“Mưa rào! Mưa rào!
Đừng mưa to quá
Kẻo tôi ướt nào”



Lỗi hẹn

Người đi chưa đến
Người chờ đã về
Một người thương nhớ
Một người ủ ê

Một người đi lính
Hẹn thề dở dang
Một người cắt bím
Cắt rồi sang ngang

Ngày anh ra lính
Hăm hở trở về
Chỉ còn bím tóc
Trách ai muộn về

Tình yêu như gió
Có bao giờ đầy
Tình yêu như khói
Luôn làm mắt cay

Tình yêu như nắng
Hay làm ai say
Tình yêu như nước
Chết mà không hay

Bím em xanh mãi
Tóc anh bạc rồi
Thề xưa ước cũ
Còn nghe bồi hồi.



Vân cẩu

Hãy cho anh một ngày
Của ngày xưa xa xôi
Ngày tình như hạt nắng
Trong trái tim tinh khôi
Ôi!

Hai mươi năm đã qua
Thật gần và thật xa
Tình thành già hay cũ
Phủ bụi hay đã xa?
A!

Trách gì chuyện đã qua
Chi bằng ta trách ta
Bể dâu không lạ nữa
Vân cẩu hằng thấy qua
Ha!



Vạn Sầu Đạo

Xin cho hỏi:
“Trên thế gian
Con đường nào
Gian nan nhất
Nhân thế vẫn
Chen nhau vào?”

Vạn Sầu Đạo
Nhiều nghiệp báo
Ít thiện duyên
Con đường tình
Chính là nó

Muôn ngàn khó
Vạn niềm đau
Nhiều bi sầu
Ít hạnh phúc

Đò từng chuyến
Rời bến Mơ
Xuôi suối Lệ
Đến thành Sầu
Nhiều mong cầu
Ít hỷ lạc

Từ vạn cổ
Mọi người qua
Vạn Sầu đạo
Nhiều người khóc
Ít người ca

Đức Phật ngắm
Vạn Sầu đạo
Lụy từ bi
Tình là chi.



Chiều mưa

Một chiều, gõ cửa ngày xưa…
Những ngày hoa mộng như vừa thoáng qua
Thỏi son hồng phớt mở ra,
Màu còn tươi thắm, người đà khác xưa…

Vẫn còn nhớ một chiều mưa
Áo dài sũng ướt, guốc vừa đứt quai
Một thời áo trắng mây bay,
Một thời vất vả đong đầy hai vai

Thoảng qua mấy chục năm dài,
Giật mình, thấy vẫn nhớ hoài chuyện xưa
Chiều nay trời lại đổ mưa….
Ta ngồi, lại nhớ ngày xưa… xa rồi

Cuộc đời ngắn ngủi mấy hồi,
Mấy chiều mưa nữa, hết rồi…phải chăng…

Mời độc giả xem bình luận “Lương y như ác mẫu”(Phần 2)

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 83)

Đến lúc ấy, Diễm vội vơ hết đồ đạc cho vào túi xách, sà lại ngồi sát bên Tuấn, giọng chan chứa tình cảm...

Thêm nhiều huyền thoại về câu chuyện ‘Hồ Nguyệt Cô Hóa Cáo’ (phần cuối)

Nằm trên người nàng suốt buổi, Tiết Giao vẫn chưa chịu xuống, đến nỗi Nguyệt Cô dù vẫn còn ham muốn, nhưng cũng thỏ thẻ bên tai chàng, rằng hãy ngưng cuộc giao hoan, để trở về động đào gặp Thánh Mẫu...

Báo chí trên đường phố Sài Gòn trước năm 1975

Mấy ngày qua trong một quán ăn ở Little Saigon tôi có dịp gặp vài người bạn từ Việt Nam qua, trong khi trò chuyện, một câu hỏi được nêu lên: Tại Sài Gòn hiện nay có bao nhiêu tờ tạp chí văn chương?

Tự do ơi tự do

Đối với riêng tôi, tự do của trí tuệ là thênh thang, vô hạn. Cao ngất. Sâu thẳm. Rộng đến vô biên. Bất chấp thời gian.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 82)

Ối Giời cao đất dày! Bầu trời như đang xoay tít trên đầu, mặt đất như đang rung chuyển dưới chân, Tuấn chệnh choạng lùi ra sau mấy bước như gã say rượu rồi ngồi phệt xuống mép ghế.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 81)

Phớt lờ những lời cảnh báo nghiêm khắc của Tuấn về căn bệnh liệt kháng khủng khiếp, Diễm điêu ngoa trả miếng rồi bình thản an tọa bên cạnh chàng, vắt chéo chiếc túi xách tay lên đùi.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 80)

Tuấn nổi khùng, mở toang cánh cửa hành khách, lôi Diễm xềnh xệch ra khỏi ô tô. Chàng giận dữ bóp chặt hai vai nàng, lắc mạnh, quát to: - Cô báo hại tôi ra nông nỗi này, đã đủ chưa?

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 79)

Tùng bế xốc Hương, nhẹ nhàng đặt nàng ngồi ngay ngắn vào ghế hành khách. Cẩn thận tìm nơi đỗ ô tô an toàn và khóa các cửa lại, chàng lững thững đi vào tòa nhà, lần đến căn hộ cũ của Tuấn, bấm chuông.

Ôi tội hồng phúc (Kỳ 78)

Mẹ kiếp! Thật là lộn ruột, lộn gan mà! Cái thằng khốn ấy, hắn đã phỗng tay trên của chàng, chỉ bởi vì Nguyệt Lão đã có lòng thiên vị, ưu đãi cho hắn cái thế thượng phong là được “nằm vùng” ngay giữa lòng “đối tượng.”

Tiểu thuyết diễm tình Hoa Kỳ

Tiểu thuyết diễm tình, “romance novel,” là loại tiểu thuyết tình cảm bình dân, thuộc loại sách bán chạy nhất trên thị trường sách vở Hoa Kỳ hiện nay. Theo thống kê do Hội Nhà Văn Diễm Tình Hoa Kỳ...