Thơ Lan Thảo

Đêm mưa

Đêm trời Tháng Sáu
Nhiều mây ít sao
Sấm ran đầu ngõ
Sét nhoáng trời cao

Hạt mưa trèo xuống
Gió chạy phất qua
Ễnh ương vỗ trống
Đếm: “Một, hai, ba”

Tóc tách, tóc tách
Hoa ngủ say rồi
Mát quá, mát quá
Mầm non nẩy chồi

Lúa cha, lúa mẹ
Lúa vợ, lúa chồng
Bảo nhau cùng lớn
Trĩu hạt bềnh bồng

Dế so đàn hát:
“Mưa rào! Mưa rào!
Đừng mưa to quá
Kẻo tôi ướt nào”



Lỗi hẹn

Người đi chưa đến
Người chờ đã về
Một người thương nhớ
Một người ủ ê

Một người đi lính
Hẹn thề dở dang
Một người cắt bím
Cắt rồi sang ngang

Ngày anh ra lính
Hăm hở trở về
Chỉ còn bím tóc
Trách ai muộn về

Tình yêu như gió
Có bao giờ đầy
Tình yêu như khói
Luôn làm mắt cay

Tình yêu như nắng
Hay làm ai say
Tình yêu như nước
Chết mà không hay

Bím em xanh mãi
Tóc anh bạc rồi
Thề xưa ước cũ
Còn nghe bồi hồi.



Vân cẩu

Hãy cho anh một ngày
Của ngày xưa xa xôi
Ngày tình như hạt nắng
Trong trái tim tinh khôi
Ôi!

Hai mươi năm đã qua
Thật gần và thật xa
Tình thành già hay cũ
Phủ bụi hay đã xa?
A!

Trách gì chuyện đã qua
Chi bằng ta trách ta
Bể dâu không lạ nữa
Vân cẩu hằng thấy qua
Ha!



Vạn Sầu Đạo

Xin cho hỏi:
“Trên thế gian
Con đường nào
Gian nan nhất
Nhân thế vẫn
Chen nhau vào?”

Vạn Sầu Đạo
Nhiều nghiệp báo
Ít thiện duyên
Con đường tình
Chính là nó

Muôn ngàn khó
Vạn niềm đau
Nhiều bi sầu
Ít hạnh phúc

Đò từng chuyến
Rời bến Mơ
Xuôi suối Lệ
Đến thành Sầu
Nhiều mong cầu
Ít hỷ lạc

Từ vạn cổ
Mọi người qua
Vạn Sầu đạo
Nhiều người khóc
Ít người ca

Đức Phật ngắm
Vạn Sầu đạo
Lụy từ bi
Tình là chi.



Chiều mưa

Một chiều, gõ cửa ngày xưa…
Những ngày hoa mộng như vừa thoáng qua
Thỏi son hồng phớt mở ra,
Màu còn tươi thắm, người đà khác xưa…

Vẫn còn nhớ một chiều mưa
Áo dài sũng ướt, guốc vừa đứt quai
Một thời áo trắng mây bay,
Một thời vất vả đong đầy hai vai

Thoảng qua mấy chục năm dài,
Giật mình, thấy vẫn nhớ hoài chuyện xưa
Chiều nay trời lại đổ mưa….
Ta ngồi, lại nhớ ngày xưa… xa rồi

Cuộc đời ngắn ngủi mấy hồi,
Mấy chiều mưa nữa, hết rồi…phải chăng…

Mời độc giả xem bình luận “Lương y như ác mẫu”(Phần 2)

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 19)

Đoạn cô chậm rãi kể sơ lược về cuộc đời của mình. Mặt biển mênh mông trước mặt bỗng trở nên tĩnh lặng và bình yên một cách lạ lùng như muốn góp phần nghe ngóng câu chuyện.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 18)

Tuấn ú ớ một lúc rồi im bặt, trố mắt quan sát bé trai, mặt mày rạng ngời hạnh phúc, đang cười ngặt nghẽo trước những kiểu bày trò ngộ nghĩnh của chị gái.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 17)

Cả hai lặng lẽ phóng tầm nhìn ra xa. Ánh mắt xa xăm lướt trên từng lớp sóng biển lấp lánh ánh bạc đang đua nhau xô vào bờ, tâm hồn của họ như muốn quyện chặt với nhau trong cùng một tâm tình nhớ nhung da diết.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 16)

Tuấn nhướng mắt, dõi theo hướng tay Hương chỉ. Ngoài khơi, một đàn cá heo đang thi nhau tung mình nhào lộn một cách nhịp nhàng trên mặt biển lăn tăn gợn sóng. Mặt trời đã bắt đầu chênh chếch, hắt những tia nắng đã hóa thành vàng óng làm ánh lên những vệt trắng nhợt nhạt trên nền biển xanh thẫm.

Nguyễn Nhã Tiên: ‘Mỗi tro than tôi tạc một hình hài’

Tôi mới có cuộc gặp gỡ với anh, chị tôi. Trong tinh thần nhìn lại, anh và chị tôi cùng nhắc tới một tùy bút cũ, tôi viết đã lâu về khoảng thời gian ngắn, chúng tôi ở Hội An.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 15)

Quỳnh Hương ơi! Em phải tin tưởng anh chứ. Khi yêu nhau, tâm hồn, thể xác người ta không tiếc cho nhau, huống chi là tiền nong. Nhưng em cũng biết đấy... lương kỹ sư mới tốt nghiệp chẳng có bao nhiêu. Đã vậy, mình sống mỗi người mỗi nơi rất tốn kém.