Thơ Trần Vấn Lệ

Đường Sách Sài Gòn

Em đi đâu vậy em? – Dạ, em ra đường sách!
Cô bé cười bằng mắt, đưa tay chỉ xa xa…

Cô em như cành hoa /bước đi trên lề phố.
Em làm tôi bỡ ngỡ: Đường Thi Sách chớ gì?
Trước mặt tôi, em đi. Sau chân em, tôi bước.
Tôi nhủ lòng mình được /thấy một con đường vui…

Tôi nhủ tôi,thế rồi /mình thấy con-đường-sách.
Sách chao ôi là sách /trưng bày như…chợ giời!
Tôi thốt giống như người.. sinh ra từ Hà Nội.
Kìa dòng người như suối/quanh co dưới hàng cây…

Nguyễn Văn Bình,ô hay!Không phải đường Thi Sách.
Đường… con đường bán sách. Đường.. con đường mới toanh!
Chuông nhà thờ vang vang.Giáo đường ở gần đó.
Bưu điện ngay đầu phố, ai gửi thư thì vào…

Con đường sách ồn ào/tiếng chào, lời cảm tạ.
Sách xếp chồng như lá /lá phẳng phiu, gọn gàng…
Có người rất vội vàng, mua sách rồi đi khuất.
Có nhiều em cười ngất/xem tranh trong sách, vui!

Cô em đâu mất rồi? Người càng đông,từng lúc.
Hôm nay là Chúa Nhật, lễ nhà thờ vừa tan…
Tôi nhìn sách xếp hàng.Tôi mua sách một cuốn.
Tôi nhập làn sóng lượn…tìm cô em cười duyên…



Khi Tôi Thức Dậy

Quê người cỏ lợt màu sương
Đường đi thêm một bước đường một đau!
Nguyễn Du

Khi tôi thức dậy, điều tôi nhớ/
là gửi về em: Chúc ngủ ngon!
Đây sáng, đó chiều, đêm sắp xuống;
tôi thì ngày mới… mặt trời lên!

Em trách sao tôi chẳng đổi lời,
lần đầu em nhận thì em vui.
Lần sau em nhận, lòng phơi phới;
nhận mãi… em nghe có ngậm ngùi!

Tôi nói gì hơn khi cuộc sống/
trầm ngâm-phẳng lặng, mỗi ngày qua?
Điều ta mong muốn đời thay đổi…
mà ước mơ nào cũng thật xa!

Phan Bội Châu xưa có nói rằng:
“Nước bốn ngàn năm chưa thức tỉnh,
dân bao nhiêu triệu vẫn còn mê!”
Vĩ nhân… xưa cũng hai chân bước,
cỏ lợt sương nhòa một cõi quê!

Hiếm có Bà Trưng hay Triệu Ẩu,
hiếm hoi Thường Kiệt, Tô Hiến Thành…
Những người đó đã thân tro bụi…
những kẻ sau còn đi kiếm danh!

Danh là hư ảo, thân hư ảo.
Một thế gian bay mấy sắc cờ?
Mình gọi năm châu đoàn kết lại…
ba ngàn biển một nguyệt bơ vơ!

Này em, ngủ nhé,đêm đang xuống,
anh một ngày thêm chỉ có lòng:
Lòng nhớ, lòng thương quê quán cũ.
Lòng như sương khói hiện trên sông!


Trái Tim Tôi Đang Đập

Trái tim tôi đang đang đập, tôi đang nhớ về em.
Tôi lắng nghe tiếng tim.Tôi lắng nghe em thở…

Em à, em kẻ ở, nghĩa là… anh-người-đi.
Chúng ta có còn chi ngoài những tiếng tim đập?
Có khi là dồn dập. Có khi như dập dồn.
Tiếng,không phải tiếng ồn của máy con tàu nổ…

Tiếng đập, ôi tiếng vỡ của núi sông một thời!
Tiếng,không phải tiếng cười, nhiều khi như tiếng khóc!
Em ơi,đời hạnh phúc chỉ là những trang thơ!
Sống, ai cũng ước mơ, chết là buông xuôi hết!

Ôi chao cái chữ chết khác nào lá vàng rơi?
Em ở đó,một nơi,anh người đi…mấy chỗ?
Chỗ nào duyên buộc nợ? Chỗ nào nợ buộc duyên?
Sống, sống để mà quên… nhiều khi mình buồn quá!

Em, em là tất cả yêu thương anh gửi về!
Em là suối là khe hoa vàng con bướm lượn…
Con người hay con bướm? Vỗ cánh bay mù sương…
Em ơi anh muốn hôn nụ hoa quỳ em hái!

Ai biểu em được sinh làm con gái
để anh thề chê hết thẩy giai nhân?
Năm, chỉ một mùa Xuân,
em là muôn Thế Kỷ!

Mời độc giả xem phóng sự “Họa sĩ Hồ Thành Đức – Bé Ký và những trăn trở hiện tại”


Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Hồ ly tinh trong tuồng ‘Gươm Lục Yểm’ (kỳ cuối)

Năm 1943, hãng dĩa hát Asia thu thanh tuồng “Gươm Lục Yểm,” đồng thời cuốn bài ca cũng được phát hành thời điểm ấy.

Cuốn sổ sinh tử

Mười lăm ngày trước 30 Tháng Tư tôi vẫn còn làm báo, và tờ báo cuối cùng tôi làm ở Sài Gòn giờ này vẫn còn trong tay tôi, là nguyệt san Thời Tập số 23.

Chú Năm Sanh

Chú Năm Sanh quê quán Vũng Liêm thuộc tỉnh Vĩnh Long. Thuở thanh niên, chú ưa thích thể thao. Chú chơi đá banh giỏi lắm.

‘Truyện Tình,’ tuyển tập lung linh vầng trăng tình bạn

Nhà xuất bản Người Việt Books hợp tác với công ty Amazon, mới ấn hành tuyển tập thơ, văn, họa có tên “Truyện Tình.”

Hồ ly tinh trong tuồng ‘Gươm Lục Yểm’ (kỳ 2)

Năm 1943, hãng dĩa hát Asia thu thanh tuồng “Gươm Lục Yểm,” đồng thời cuốn bài ca cũng được phát hành thời điểm ấy. Không thấy ghi ai là người biên soạn...

Bia đá trên đảo Hoàng Sa

Về danh xưng thời Nguyễn Huệ gọi là Đảo Cát Vàng, Trung Hoa gọi là Tây Sa, Âu Tây gọi Paracel hay Parcels, Nhật gọi Hirata Gunto.

Thời phẳng*

Con người đúng nghĩa, có đầy đủ nhân phẩm làm người chứ không phải là những người đang sống trên những cánh đồng nứt nẻ

Tưởng niệm đen một thời*

Năm 1979 là năm tệ hệ nhất của đời tôi ở cái đất Sài thành. Ban ngày tôi ra chợ sách bán sách và thuốc lá ké một góc sạp sách

Thời gian đang đi qua – thơ Trần Vấn Lệ

Em nói... Bây giờ em tuổi lớn/ Chân tê, tay mỏi, khớp xương đau/ Em cầm cái lược, em buông xuống/ Tóc biếc còn mô! Đã bạc đầu!

Dỗ dành mùa hè – thơ Nguyễn Thị Thanh Dương

Tôi xôn xao chào đón mùa hè,/ Chiếc áo lụa mềm, chiếc mũ che,/ Đừng vội gay gắt tôi giận đấy,/ Nắng hãy dịu êm nắng vào mùa.