Thơ Trần Vấn Lệ

Đường Sách Sài Gòn

Em đi đâu vậy em? – Dạ, em ra đường sách!
Cô bé cười bằng mắt, đưa tay chỉ xa xa…

Cô em như cành hoa /bước đi trên lề phố.
Em làm tôi bỡ ngỡ: Đường Thi Sách chớ gì?
Trước mặt tôi, em đi. Sau chân em, tôi bước.
Tôi nhủ lòng mình được /thấy một con đường vui…

Tôi nhủ tôi,thế rồi /mình thấy con-đường-sách.
Sách chao ôi là sách /trưng bày như…chợ giời!
Tôi thốt giống như người.. sinh ra từ Hà Nội.
Kìa dòng người như suối/quanh co dưới hàng cây…

Nguyễn Văn Bình,ô hay!Không phải đường Thi Sách.
Đường… con đường bán sách. Đường.. con đường mới toanh!
Chuông nhà thờ vang vang.Giáo đường ở gần đó.
Bưu điện ngay đầu phố, ai gửi thư thì vào…

Con đường sách ồn ào/tiếng chào, lời cảm tạ.
Sách xếp chồng như lá /lá phẳng phiu, gọn gàng…
Có người rất vội vàng, mua sách rồi đi khuất.
Có nhiều em cười ngất/xem tranh trong sách, vui!

Cô em đâu mất rồi? Người càng đông,từng lúc.
Hôm nay là Chúa Nhật, lễ nhà thờ vừa tan…
Tôi nhìn sách xếp hàng.Tôi mua sách một cuốn.
Tôi nhập làn sóng lượn…tìm cô em cười duyên…



Khi Tôi Thức Dậy

Quê người cỏ lợt màu sương
Đường đi thêm một bước đường một đau!
Nguyễn Du

Khi tôi thức dậy, điều tôi nhớ/
là gửi về em: Chúc ngủ ngon!
Đây sáng, đó chiều, đêm sắp xuống;
tôi thì ngày mới… mặt trời lên!

Em trách sao tôi chẳng đổi lời,
lần đầu em nhận thì em vui.
Lần sau em nhận, lòng phơi phới;
nhận mãi… em nghe có ngậm ngùi!

Tôi nói gì hơn khi cuộc sống/
trầm ngâm-phẳng lặng, mỗi ngày qua?
Điều ta mong muốn đời thay đổi…
mà ước mơ nào cũng thật xa!

Phan Bội Châu xưa có nói rằng:
“Nước bốn ngàn năm chưa thức tỉnh,
dân bao nhiêu triệu vẫn còn mê!”
Vĩ nhân… xưa cũng hai chân bước,
cỏ lợt sương nhòa một cõi quê!

Hiếm có Bà Trưng hay Triệu Ẩu,
hiếm hoi Thường Kiệt, Tô Hiến Thành…
Những người đó đã thân tro bụi…
những kẻ sau còn đi kiếm danh!

Danh là hư ảo, thân hư ảo.
Một thế gian bay mấy sắc cờ?
Mình gọi năm châu đoàn kết lại…
ba ngàn biển một nguyệt bơ vơ!

Này em, ngủ nhé,đêm đang xuống,
anh một ngày thêm chỉ có lòng:
Lòng nhớ, lòng thương quê quán cũ.
Lòng như sương khói hiện trên sông!


Trái Tim Tôi Đang Đập

Trái tim tôi đang đang đập, tôi đang nhớ về em.
Tôi lắng nghe tiếng tim.Tôi lắng nghe em thở…

Em à, em kẻ ở, nghĩa là… anh-người-đi.
Chúng ta có còn chi ngoài những tiếng tim đập?
Có khi là dồn dập. Có khi như dập dồn.
Tiếng,không phải tiếng ồn của máy con tàu nổ…

Tiếng đập, ôi tiếng vỡ của núi sông một thời!
Tiếng,không phải tiếng cười, nhiều khi như tiếng khóc!
Em ơi,đời hạnh phúc chỉ là những trang thơ!
Sống, ai cũng ước mơ, chết là buông xuôi hết!

Ôi chao cái chữ chết khác nào lá vàng rơi?
Em ở đó,một nơi,anh người đi…mấy chỗ?
Chỗ nào duyên buộc nợ? Chỗ nào nợ buộc duyên?
Sống, sống để mà quên… nhiều khi mình buồn quá!

Em, em là tất cả yêu thương anh gửi về!
Em là suối là khe hoa vàng con bướm lượn…
Con người hay con bướm? Vỗ cánh bay mù sương…
Em ơi anh muốn hôn nụ hoa quỳ em hái!

Ai biểu em được sinh làm con gái
để anh thề chê hết thẩy giai nhân?
Năm, chỉ một mùa Xuân,
em là muôn Thế Kỷ!

Mời độc giả xem phóng sự “Họa sĩ Hồ Thành Đức – Bé Ký và những trăn trở hiện tại”

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 21)

Tùng đảo mắt quan sát một lượt cả lớp. Chàng bỗng thấy tim mình đập thình thịch một cách hồi hộp khi bắt gặp bóng dáng thân quen của Hương ngồi ở ghế đầu hàng máy cuối cùng.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 20)

Thấy bố bị nguy kịch, Tuấn đang đứng gần đấy, hoảng hốt hét to, kịp thời lao tới đỡ bố dậy. Bầu không khí trang nghiêm của buổi lễ bỗng hóa thành náo loạn.

Nghề cầm bút và dịch giả Nguyễn Hiến Lê

Ông Nguyễn Hiến Lê là một cây bút chuyên nghiệp thời 20 năm văn học miền Nam, nhiều người nói rằng ông “trước tác” được tới 120 bộ sách.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 19)

Đoạn cô chậm rãi kể sơ lược về cuộc đời của mình. Mặt biển mênh mông trước mặt bỗng trở nên tĩnh lặng và bình yên một cách lạ lùng như muốn góp phần nghe ngóng câu chuyện.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 18)

Tuấn ú ớ một lúc rồi im bặt, trố mắt quan sát bé trai, mặt mày rạng ngời hạnh phúc, đang cười ngặt nghẽo trước những kiểu bày trò ngộ nghĩnh của chị gái.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 17)

Cả hai lặng lẽ phóng tầm nhìn ra xa. Ánh mắt xa xăm lướt trên từng lớp sóng biển lấp lánh ánh bạc đang đua nhau xô vào bờ, tâm hồn của họ như muốn quyện chặt với nhau trong cùng một tâm tình nhớ nhung da diết.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 16)

Tuấn nhướng mắt, dõi theo hướng tay Hương chỉ. Ngoài khơi, một đàn cá heo đang thi nhau tung mình nhào lộn một cách nhịp nhàng trên mặt biển lăn tăn gợn sóng. Mặt trời đã bắt đầu chênh chếch, hắt những tia nắng đã hóa thành vàng óng làm ánh lên những vệt trắng nhợt nhạt trên nền biển xanh thẫm.

Nguyễn Nhã Tiên: ‘Mỗi tro than tôi tạc một hình hài’

Tôi mới có cuộc gặp gỡ với anh, chị tôi. Trong tinh thần nhìn lại, anh và chị tôi cùng nhắc tới một tùy bút cũ, tôi viết đã lâu về khoảng thời gian ngắn, chúng tôi ở Hội An.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 15)

Quỳnh Hương ơi! Em phải tin tưởng anh chứ. Khi yêu nhau, tâm hồn, thể xác người ta không tiếc cho nhau, huống chi là tiền nong. Nhưng em cũng biết đấy... lương kỹ sư mới tốt nghiệp chẳng có bao nhiêu. Đã vậy, mình sống mỗi người mỗi nơi rất tốn kém.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 14)

Em chỉ suy diễn vẩn vơ. Anh không ngại thì thôi, việc gì em phải ngại! Ottawa là nơi khỉ ho cò gáy, trong khi Đại Học Concordia của em lúc nào chả tấp nập kẻ ra, người vào, nhất là anh chàng Tùng...