Thơ Trần Văn Sơn

Dựng cờ

Em không còn nước mắt
Khóc ngày tháng đã qua
Tháng qua mưa biển Bắc
Ngày đến mịt mù xa

Ðêm đêm em thao thức
Chờ vô vọng tiếng đàn
Tận cùng trong đáy vực
Tìm đâu một nghĩa trang

Chập chờn cơn mộng dữ
Quỉ ám ngăn đường về
Hỗn mang bầy dã thú
Sâu bọ ngập đường quê

Khóc người còn kẻ mất
Trăm năm một sát-na
Kẻ mất hồn thương tật
Người còn như bóng ma

Em không còn nước mắt
Khóc rừng núi thảo nguyên
Bốn ngàn năm giữ nước
Tiền nhân khắc lời nguyền

Biển đảo thời thái bình
Rành rành dân tộc Việt
Thủy quái động đao binh
Ðâu anh hùng hào kiệt

Xưa thủy chiến Bạch Ðằng
Thất kinh quân xâm lược
Nay nước mất nhà tan
Nhơ danh loài bán nước

Hãy giữ vững niềm tin
Ngày vui rồi sẽ đến
Thủy mộ không tuổi tên
Thuyền xưa giờ cập bến

Ðêm đêm em thao thức
Mơ một đấng minh quân
Hiệp thông cùng trời đất
Dựng lại ngọn cờ vàng


Ðá khóc
(Tặng niên trưởng Lê Phi Ô)

Ðốt que diêm cuối cùng
Soi người quen kẻ lạ
Sống dù muốn hay không
Cũng dòng đời nghiệt ngã

Kẻ quen dần dần xa
Người lạ tình cờ đến
Ðêm về một mình ta
Thao thức cùng ngọn nến

Sống có gì để vui
Ngày vài ba điếu thuốc
Rượu uống càng ngậm ngùi
Hít thở toàn khí độc

Ta còn có vợ hiền
Chung niềm đau dân tộc
Bạn trơ trọi một mình
Suối cạn nguồn đá khóc

Bạn cùng ta tạ tội
Trang chiến sử ố vàng
Bạn cùng ta sám hối
Non nước một màu tang

Biết có ngày đổi thay
Nhưng bao lâu sẽ tới
Vận nước thịnh rồi suy
Nghĩa nhân không hề đổi

Hịch truyền ngày Ðại Cáo
Bình Ngô dậy Biển Ðông
Ải bắc diệt bá đạo
Non sông rực ánh hồng
(Nguồn: [email protected])


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Vài kỷ niệm về Trần Phong Giao

It có tờ báo văn học nào ở Sài Gòn thời đó quan tâm đến những cây bút trẻ đang cầm súng chiến đấu trên các chiến trường như Trần Phong Giao.

Nguyễn Phan Quế Mai, văn học và thời cuộc

Hiện cư ngụ tại Bỉ và đang là ứng viên tiến sĩ văn chương của Đại Học Lancaster, Anh Quốc, nhà văn Nguyễn Phan Quế Mai mới cho xuất bản tập truyện dịch thứ 9, tựa đề “Bay Lên.”

Bài ca ‘Nguyện Cầu’ hát vang trong các trại gia binh

Bài tân cổ giao duyên “Nguyện Cầu” với tiếng ca Bạch Tuyết, do hãng dĩa Continental thu thanh phát hành cùng lúc với cuốn bài ca nhỏ.

Hộp đồ chơi bằng gỗ

Hôm nay trong cuộc hành trình, kề cận không thư viện và sách vở, tôi mường tượng những gì tâm trí còn gợi ra được, và tự nhiên ngôi nhà của cha mẹ tôi thời tôi còn thơ ấu hiện ra...

Ra mắt sách ’42 Năm Sống Ở Mỹ: Được Gì, Mất Gì?’

'42 Năm Sống Ở Mỹ: Được Gì, Mất Gì' là cuốn sách vừa ra mắt của Giáo sư Lê Thanh Hoàng Dân, trong bộ sách 7 cuốn viết về nước Mỹ

Từ lục bát Miên Di, tới thơ siêu thực Bùi Minh Vũ

Trong ghi nhận của riêng tôi, thì chúng ta đã có một số nhà thơ trẻ, đau đáu với ý thức làm sao thoát khỏi vòng kim cô “Đoạn Trường Tân Thanh.”

Bài tân cổ giao duyên buổi đầu gặp sóng gió vì thầy đờn tẩy chay

Khoảng 1965 lúc bài tân cổ giao duyên vừa xuất hiện, thì hầu như không một người nhạc sĩ cổ nhạc nào chấp nhận, các thầy đờn họ tẩy chay tài tử nào ca bài loại này.

Một thời niên thiếu

Khi những dòng chữ này được viết ra, tờ lịch trước mặt người viết là Tháng Bảy, 2018. Đó là tháng đau thương của người miền Bắc Việt Nam.

Philip Roth, một khuôn mặt văn chương vĩ đại của Hoa Kỳ

Philip Milton Roth, nhà văn từng được gọi là “người khổng lồ,” là “tiểu thuyết gia đỉnh cao” của văn chương Hoa Kỳ, vừa qua đời.

Trần Quốc Bảo, tấm gương lớn của lòng tử tế

Không ai tin các ca, nhạc sĩ thực sự yêu thương, đùm bọc nhau, vì thành kiến “hai cô ca sĩ có thương nhau bao giờ,” nhưng Trần Quốc Bảo thì khác.