Thời gian

Ngọc Thi

Quán cơm từ thiện Liên Sơn đã mở được một thời gian tại xóm nghèo này. Ðây thật sự là tâm huyết của một nhà hảo tâm giấu tên muốn chia sẻ cùng người nghèo cơ cực qua bao bữa cơm giản đơn. Chưa khi nào người lao động ở đây lại thấy ấm lòng như thế. Quán dần tấp nập và đông người vào giờ cơm trưa và cơm chiều. Người đến ăn luôn là dân nghèo bươn chải kiếm cơm từng ngày. Vì vậy mà không khí quán lúc nào cũng vui vẻ thoải mái, như đại gia đình tụ họp cùng nhau…

Nhưng gần đây mọi người dần dần không cười giỡn tự nhiên nữa, thay vào đó là những lời chỉ trích, nhiều khi khó nghe. Tất cả họ đều hướng đến một người duy nhất, là một ông lão đã ngoài 60 tuổi, đầu đã hai thứ tóc già nua. Sẽ chẳng có chuyện gì nếu ông ta cũng nghèo khổ như bao nhiêu người đến quán Liên Sơn này. Ðằng này ông ta áo quần phẳng phiu tươm tất mà lại chẳng ngần ngại việc vào quán lấy cơm từ thiện mỗi ngày, còn nói cười vui vẻ. Khách ăn ai nấy thấy vậy đều tỏ ra khó chịu vô cùng.

Ông lão đó tên Minh. Cứ đều đặn mỗi ngày vào độ 12 giờ là ông đến quán lấy một phần cơm rồi tìm một góc vừa ăn vừa nói chuyện với bất cứ ai cùng bàn. Ban đầu còn có vài người miễn cưỡng tiếp lời với ông; sau dần chẳng còn mấy ai, ông lại quay sang bắt chuyện với bọn trẻ con. Ông luôn tỏ ra rất vui vẻ và hào hứng, nhiều hôm ngồi đến tận 3, 4 giờ chiều mới chịu bỏ đi.

Rồi cũng đến lúc chẳng ai màng nói chuyện với ông, bọn trẻ con nghe lời ba mẹ chúng cũng không thèm đến ngồi gần ông nữa. Thế mà không vì thế mà tỏ ra buồn phiền, ông vẫn ngồi ăn từ tốn, mắt nhìn ngắm một cách thích thú mọi người rôm rả nói cười với nhau.

Một hôm ai cũng bất ngờ khi thấy có người thanh niên cao lớn, vẻ mặt hầm hầm bước vào quán rồi xềnh xệch lôi ông Minh ra và ấn ông ta vào một chiếc xe hơi sang trọng. Chiếc xe phóng vụt đi, để lại đằng sau văng vẳng tiếng khách ăn bình phẩm: “Con cái nhà giàu có không biết chăm lo cho cha mẹ, lại để cha đi giành ăn cơm từ thiện của người nghèo! Không biết nhục!”

Về tới nhà, người thanh niên ấy tên Sơn giậm chân bực bội đi vào. Ông Minh mặt buồn bã đi theo sau con trai.

– Ba ơi, tiền con cho ba mỗi ngày không đủ ăn tiêu sao hả ba?

– Không… Con đưa tiền nhiều lắm, nhiều đến mức…

– Vậy sao ba còn đi giành cơm từ thiện của người ta?

– Ba đâu có giành, cái đó…

– Ba làm con thấy nhục nhã với mọi người! Ai cũng nói con làm giám đốc mà để cho cha mình ăn cơm từ thiện! Ba làm con mất mặt quá!

Chẳng thèm nghe ông bố trả lời, Sơn đã hậm hực bỏ lên lầu. Ông Minh cúi mặt buồn đến mắt ngấn lệ. Ông rút tấm ảnh của người vợ quá cố, bà Liên, trong túi ra nhìn… Rồi cứ thế, ông ngồi thừ người cả buổi, chẳng còn muốn cử động gì nữa….

Và cũng không còn đến quán Liên Sơn nữa, ông Minh chỉ lẩn quẩn ở nhà. Mấy tháng sau đó Sơn cũng không chịu nói chuyện với cha, dù ông mấy lần gặp và tỏ ý muốn giải thích cùng con một điều…

Một năm dài trôi qua, Sơn càng ngày càng bận rộn với công việc, có khi cả tháng trời ông Minh mới gặp mặt con. Sơn chỉ về lấy đồ dùng này kia rồi lại vội vã đi ngay. Trên bàn bao giờ cơm nước cũng được chuẩn bị thịnh soạn, nhưng cuối cùng vẫn chỉ một mình ông ăn mà thôi!

Một chiều mưa Sơn trở về sau 6 tháng công tác nước ngoài. Như mọi khi, anh định vào lấy vài thứ đồ dùng rồi lại đi ngay, không quên để lại tiền trên chiếc tủ bên phòng khách. Nhưng khi anh định để tiền vào tủ thì vẫn thấy số tiền cũ mấy tháng trước còn y nguyên, không thiếu một đồng. Anh thấy lạ, bèn vào phòng tìm ba mình.

Mở cửa ra anh hốt hoảng khi thấy ba anh đã nằm im lìm trên giường. Anh sợ hãi lay gọi một hồi lâu ông mới mệt mỏi tỉnh giấc. Ông Minh được con trai đưa vào bệnh viện ngay sau đó. Trên đường vào viện, Sơn nức nở đọc tờ giấy ông Minh đưa trước khi hôn mê:

Con trai của ba,

Khi con đọc được những dòng này thì chắc đã về nhà rồi phải không? Mong rằng ba có thể chờ được ngày đưa con lá thư này. Con không muốn nghe ba nói nữa thì đọc một chút, được không?

Ngày bé, con sinh không đủ tháng, yếu ớt và bệnh tật. Vì vậy mà con rất kén ăn, mỗi lần con ăn ba đều phải ngồi cạnh bên con mới chịu. Rồi con lớn lên, chưa có buổi cơm nào con thiếu vắng ba. Ba luôn muốn ăn cơm cùng con như thế, để thấy con vui vẻ hào hứng kể ba nghe những gì đã xảy ra trong ngày. Nhưng khi con thành đạt, con bận rộn với công việc, những bữa cơm cùng ba dần thay bằng những hộp cơm vội vàng, toàn cơm sang trọng đâu đó. Từ lúc nào, ba nhớ quá hình ảnh con ăn cơm, nhớ cả những chuyện trò của cha con mình…

Con biết không, số tiền con đưa cho ba hàng tháng nhiều lắm, ba thiệt chẳng xài hết được. Ba cũng biết con chỉ muốn ba ở nhà mà không làm gì hết. Nhưng đây là điều ba đã từng muốn làm nhất khi tuổi đã xế chiều: Ba đã mở một quán cơm từ thiện, là Liên Sơn, gộp cả tên của con và mẹ. Ba xin lỗi vì đã giấu con… Một phần vì ba muốn giúp người nghèo chút ít. Một phần lại là vì ba muốn… có ai đó ăn cơm cùng mình, vì ba nhớ những bữa cơm nhà mình quá. Nhà mình rộng, mẹ con lại mất rồi, mình ba với bàn ăn luôn luôn đầy đủ cao lương mỹ vị, nhưng con ạ, ba… cô đơn lắm.

Ba thành thật xin lỗi vì điều này lại khiến mọi người hiểu lầm mà xem thường con. Nhưng ba có thể nhờ con một việc được không? Sau khi ba mất, giúp ba duy trì quán Liên Sơn này: Còn có nhiều người khổ sở, còn bao đứa trẻ đến cơm cũng không có mà ăn…

Cuối cùng, con trai à, ba muốn nói, con bao giờ cũng luôn là niềm tự hào trong suốt cuộc đời của ba mẹ. Con phải luôn sống thật tốt. Mỗi ngày đều phải ăn thật ngon, ngay cả khi đã không còn ba bên cạnh. Như vậy thì mới có sức khỏe mà làm việc được. Ðừng đau ốm, ba mẹ sẽ lo lắm! Nhiêu đây thôi con à, ba mệt rồi, nghỉ đây… Thương con, ba lúc nào cũng đợi con về.”

Sơn gào khóc nức nở bên linh cữu của cha. Anh đã không biết rằng mình đã vô tình đến tàn nhẫn với chính người cha yêu thương mình hết lòng. Một bữa cơm mà anh cũng không thể ăn cùng ông trong thời gian ông tuổi đã xế chiều, ngay cả lúc ông trước khi ông mất. Ông đã đợi anh suốt những tháng ngày gắng gượng sống, chỉ để có thể cùng anh ăn một bữa cơm cuối đời…

(Nguồn: https://www.facebook.com/baogiaitri.vn/videos/11485693585292 51)

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT