Cắn Bút Một Bài Tập Làm Văn – Thơ Trần Vấn Lệ

Tranh Ðinh Cường.

Ai Hỡi Đi Ngang Đèo Ngoạn Mục
Dừng Chân Ngồi Lại Ngắm Hoa Quỳ

Tình ạ tình ơi tình rất tình
không vì chiều quá đỗi là xanh
không vì trưa xế trời yên ả
mà chỉ vì tôi đã gọi mình!

Mình biết: mỗi năm bao Tháng Bảy?
một đêm Thất Tịch cũng là vui!
Ngưu Lang Chức Nữ tình-muôn-thuở
anh với mình xin được, thế thôi!

Tôi nói với nàng khẽ-rất-ngoan
cầm trên tay một Đóa Hoa Vàng
Hoa quỳ – hoa dại – hoa rừng núi
tôi chỉ cho nàng: Nắng Chứa Chan!

Tôi nhớ Biên Hòa, tôi nhớ quá
Chứa Chan hòn núi đó còn đâu!
Tôi thương đất nước tôi nhiều quá
“Em hỡi vì sao đời biển dâu?”

Ai lên xứ Lạng, nào ai nữa?
Tượng Mẹ Bồng Con cũng mất rồi…
Bạt núi, tìm chi trong núi đó?
Tìm vôi! Và lấy đá nung vôi!

Tôi tặng cho em một đóa quỳ
là Tình-Để-Lại lát tôi đi…
bốn ba năm, đã, còn thêm nữa
chỗ Ngã Ba Đồn – chỗ biệt ly…

Chợt thấy hoa quỳ trên núi nở
chiều nay bát ngát chiều tha hương
Lòng nghe bát ngát thương và nhớ
Miễu-Ông-Cọp kìa…ai thắp nhang?

Ai hỡi ai ngang đèo Ngoạn Mục
mỏi chân, dừng nhé, ngắm hoa quỳ
Tại sao đất nước nhiều hoa dại?
Đừng hỏi… bởi vì Biết Để Chi!


Cắn Bút Một Bài Tập Làm Văn

Máy bay hạ cánh rồi… em thấy đồi, thấy núi,
thấy quanh co con suối, thấy phi đạo, thấy người…
Em gọi Đà Lạt ơi… dẫu đây là Tùng Nghĩa.
Người bên em nói khẽ: đường mình về còn xa!

Khắp Liên Khương rừng hoa như vì em mà nở!
Hành khách ra khỏi cửa, em cũng ra chào hoa.
Người mừng em, Mạ Ba. Hoa mừng em, đẹp quá…
Mùa Xuân, quỳ xanh lá, nắng vẫn rực hoa vàng…

Hành lý,một tay cầm,tay kia,hoa trên ngực,
em đưa Mạ, Mạ khóc trong nỗi mừng hôm nay:
Mother! Mother’s Day! Người bên em đứng ngó.
Ba sát Mạ, nói nhỏ: “Anh tặng con cho mình!”

Rồi tất cả, đi nhanh, lên xe về Đà Lạt.
Gió của rừng man mát, hương của rừng bay theo,
vòng vèo và vòng vèo. Datangla tiếng suối
và Prenn thác dội… Núi Voi, xe chạy qua…
Ôi đẹp: núi rừng hoa! Em hôn bàn tay Mạ…

***

Bài thơ này anh tả lúc anh nhìn thấy em…
Coi như anh đứng xem: Đà Lạt, Ngày Của Mẹ!

Anh giống như đứa bé thuở học trò lớp năm…
làm bài Tập-Làm-Văn… tả thương yêu,
Thầy biểu. Không ai đọc mà hiểu Vì Sao Anh Đón Em?
Dĩ nhiên và dĩ nhiên: anh đón em bằng chữ…
bởi anh người-xa-xứ-trở-về-trong-chiêm-bao!

(Nguồn: [email protected])

TT Trump dọa đánh thuế Harvey-Davidson vì chuyển sản xuất ra khỏi Mỹ


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Trần Quốc Bảo và tình cảnh thương tâm của một số nghệ sĩ bất hạnh

Trần Quốc Bảo đã rất sớm, có trong máu huyết cái tinh thần ghi công, lòng biết ơn những văn nghệ sĩ làm thành lịch sử huy hoàng của nền tân nhạc Việt...

Văn học miền Nam ở hải ngoại

Văn Học Việt Nam Hải Ngoại trong những năm đầu tiên, sau khi miền Nam sụp đổ, là Một Nền Văn Học của Những Người Vắng Mặt.

Trần Quốc Bảo, trẻ mồ côi, 1985 và nghệ sĩ Saigon, 1996

(Tiếp theo kỳ trước) Đọc lại những gì đã viết xuống cách đây gần 40 năm, tôi ngạc nhiên khi  nhớ lại, thời gian đó, Trần Quốc Bảo mới dạt vào đất liền, từ trại đảo. Mới ghi tên...

Tháng Bảy, nhớ Nguyễn Mộng Giác

Nhớ Nguyễn Mộng Giác, tôi đọc lại một trong những truyện ngắn hay mà tôi thích của anh: “Ngày Về Không Nắng,” từ trong tập truyện “Xuôi Dòng.”

Viết và đọc hồi ký

Hồi ký danh nhân, hay các sách “nhân vật chí” là hai trong những thể loại cần thiết phải đọc trong “tủ sách học làm người” cho các thiếu niên tự học, dù thiếu niên ấy đang ngồi ở lớp nào trong các chương trình học vấn quy định.

Thắng cuộc và thua cuộc qua tô phở Tàu Bay!

Ngày 30 Tháng Tư. Cả nước nghỉ mừng ngày thống nhất. Tôi thấy những tấm “paneaux” lớn người ta dựng trên nóc các building ở vòng xoay ngã sáu Phù Đổng đối diện Starbucks.

Thơ Bùi Minh Quốc

Tất cả ngỡ qua rồi... /tất cả chẳng hề qua /phố xá xô bồ /ta bước đi /đâu đó vẫn bơ thờ một góc rừng hò hẹn /chỉ có gió và cây /và anh và em /hòa quyện

Sài Gòn giải phóng tôi

Mãi tới ngày 30 Tháng Tư, 1975, tôi mới biết thế nào là ngày sinh nhật. Quê tôi người ta chỉ quan tâm tới ngày chết, ngày sinh nhật là cái gì rất phù phiếm. Ngày sinh của tôi...

Thơ Nguyễn An Bình

Em về nghiêng nón /Mây nhẹ nương vai /Nắng tròn xoe bóng /Ngóng người qua đây.

Vì đâu dân trí thấp

Nguyên nhân rất nhiều tai họa của Việt Nam hiện nay được một số người quy về 2 nhóm: Những sai lầm trong lãnh đạo của ĐCS và dân trí thấp.