Email từ Phần Lan: Tâm tình về cộng đồng gốc Việt ở Turku*

Nguyễn Bá Trạc

Turku, Phần Lan. (Nguồn: Google)

Bữa ăn ngoài trời này diễn ra trên bãi biển của một đất nước xa xôi lạnh lẽo, nơi mà ánh nắng hiếm hoi. Quanh năm chỉ thấy tuyết băng, những cành cây trơ trụi hoặc lá vàng hay mây mù ảm đạm.

Ba bốn chục năm trước, bản thân họ hoặc ông bà cha mẹ họ đã đặt sinh mạng lên những con thuyền mỏng manh để vượt thoát Việt Nam. Phần lớn tấp đến Mã Lai, sống nhiều năm trong tình trạng khốn khổ của ngôi trại tỵ nạn trên đảo Pulau Bidong. Nhưng đa số những người này không đủ điều kiện (có diện) để được đi định cư ở Mỹ, Úc, Pháp, Canada… Giữa lúc các nước đang ngoảnh mặt lại, ngôi trại sắp đóng cửa, thì nước Phần Lan đã mở vòng tay tiếp nhận khoảng hai ngàn người.

Cuộc sống của người di dân tỵ nạn vào thủa đầu ở bất cứ đâu mà chẳng khó khăn, nhưng ở Phần Lan còn khó gấp bội. Đây là một quốc gia thuần chủng, khí hậu khắc nghiệt, tiếng Phần Lan là một trong những ngôn ngữ phức tạp và khó học nhất thế giới. Nhưng họ đã sống còn và thay đổi được hoàn cảnh nhờ nhiều yếu tố, trong đó có cả sự nhẫn nại, cần cù và tinh thần tích cực của chính họ.

Ba trăm người đầu tiên đến được thành phố Turku vào năm 1987. Ở thành phố nhỏ bé này, con số người Việt đã có phần tăng trưởng do sinh nở, kết hôn, đoàn tụ, nay lại có thêm một số sinh viên Việt Nam sang du học. Hình ảnh trong video clip này chụp trên đảo Ruissalo thuộc thành phố Turku, Phần Lan.

Tại đây phần lớn họ đang sống giản dị và thư thái như người bản xứ. Ở một đất nước mà chính quyền trong sáng bậc nhất thế giới, hệ thống giáo dục, y tế tân tiến và miễn phí, họ đang hưởng dụng những lợi ích được chia sẻ đồng đều trong một quốc gia dân chủ xã hội, tình người được tôn trọng, những mục tiêu bình đẳng đạt được mà không cần đến các chủ thuyết viển vông, tàn bạo.

Chủ Nhật vừa qua, lúc cây cỏ chợt xanh tươi, ánh nắng bừng lên, họ rủ nhau đi ăn ngoài trời. Họ ca hát. Họ đứng tập thể dục giữa thiên nhiên. Vào lúc hứng khởi nhất, đột nhiên họ bật lên câu hát “Việt Nam, Việt Nam nghe tự vào đời. Việt Nam hai câu nói sau cùng khi lìa đời…”

Nghĩ cho cùng, những tiếng hát này nghe có phần lạc lõng, chứa đựng nhiều nỗi xót xa.

Mong các bạn chia sẻ thông tin này để một cộng đồng Việt Nam nhỏ bé sống ở góc trời Bắc Âu xa xôi vẫn kết nối được với bà con người Việt khắp nơi. Phần Lan không có báo chí, truyền thanh truyền hình Việt ngữ.

Turku, Finland, 23 Tháng Năm, 2018

(Nguồn: trac nguyen; [email protected])

*Tít ban đầu: “Câu chuyện kể sau một bữa ăn vui”


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Hoàng Cầm, những vòng nguyệt quế làm bằng thép gai

Hoàng Cầm, tác giả kịch thơ “Kiều Loan” là một trong hai tác giả mà tất cả các thành viên trong gia đình chúng tôi, cùng yêu mến.

Hãng dĩa Continental làm ăn khá nhờ Thanh Nga ca ‘Tình Thơ Mộng’

Tiếng ca Thanh Nga thu thanh dĩa hát Continental qua bài tân cổ giao duyên “Tình Thơ Mộng” được thính giả khắp nơi nồng nhiệt đón nhận.

Tự vấn trước gương – thơ Bùi Chí Vinh

Có thể bệnh vì sức khỏe yếu/ Có thể nhói tim, có thể tiểu đường/ Có thể rối loạn tiêu hóa và đau các khớp/ Nhưng không bao giờ

Hương quỳnh – thơ Nguyễn An Bình

Có một nụ quỳnh chợt nở trong đêm/ Áp tai nghe từng cành hoa khẽ hát/ Vin vào đêm hương mùa thu bát ngát/ Trắng nuột nà làn da mịn nhung tơ.

Mùa Hạ tím – thơ Giao Yên

Hè nay về cố xứ/ Thăm thui thủi nực nồng/ Vẫn thấy còn đọng mắt/ Mùa Hạ tím long lanh/ Cùng ôm nhau mà lắng:/ Từng cơn sóng rền ngân

Bềnh Bồng Bồng Bềnh – thơ Trần Vấn Lệ

Hãy nhìn kìa, con sông! Con sông muôn Thế Kỷ, đáy sông mồ chiến sĩ, con đò đi một đường, vó ngựa Trưng Nữ Vương, dấu voi nàng Triệu Ẩu...

Muộn…

Chiều muộn hôm đó, tại một nghĩa trang cách nhà chúng tôi gần 60km, mẹ tôi và dì, hai đứa con gái của bà ngoại tôi, khóc ngất trước nấm mộ phủ đầy cỏ xanh rì...

Tháng Bảy & em – thơ Lê Minh Hiền

tháng bảy hạ xanh/ trùng dương mây trắng/ nghe tiếng em cười/ chiều đi chợt vàng/ tháng bảy hạ xanh/ những cơn mưa cũ

Biết ơn mình

Có lẽ chưa bao giờ ta được dạy nói cảm ơn chính ta vì nhiều khi ta coi chuyện cảm ơn mình là một điều gì đó lố bịch, kỳ cục, không cần thiết!...

Thơ Trần Huy Sao – Thơ văn viết dưới hiên trăng

mai nữa không Thơ e ngừng thở/ giờ còn thở đặng cứ làm Thơ/ cuộc lữ vần xoay chừng ngấn đó/ hơn thua chi nữa mà ganh nhau