Khi chúng ta già! – Thơ Phùng Hiếu

Thơ Phùng Hiếu - Người Việt Online


Rồi một ngày em hỉ
Chúng ta tóc trắng phau
Nắm tay tay đi dạo
Bể dâu chẳng còn sầu

Rồi một ngày em hỏi
“Ông kia ông ở mô?
Thấy ông tui quen lắm
Gặp ở mô rứa hè?”

Rồi một ngày anh lãng
Em gọi anh cả đêm
Anh mỉm cười thương xót
“Bà điên nói một mình?”

Một ngày không còn sức
Đứng dậy bằng bốn chân
Ta dìu nhau đi hết
Mặc mắt mờ chân run

Anh sợ ngày nào đó
Chúng mình không chết chung
Kẻ đi người ở lại
Mắt già càng rưng rưng

Đó là anh nghĩ bậy
Chúng ta đâu đã già
Bởi xa nhau là nhớ
Sẽ làm ta trẻ ra.



Ai về Ðà Nẵng?

Có ai về Đà Nẵng
Khóc dù tôi một tiếng Sơn Chà
Nhớ nẫu ruột giọng người Mân Thái
Nhớ chợ Cồn những lúc bôn ba

Có ai về Ngũ Hành Sơn hùng vĩ
Viếng dùm tôi một nén hương trầm
Rằng tội lỗi tôi đáng đày Âm phủ
Động Thiên đường tôi chẳng dám lên

Có ai về Cẩm Lệ
Ăn giúp tôi một bát mì gà
Đi xa xứ nghe mùi hương mì Quảng
Chẳng nơi đâu ngon bằng xứ quê nhà

Có ai về Hải Vân quan ải
Đứng trên cao, biển như bát cơm đầy
Bóng ngư phu chỉ là một chấm nhỏ
Tất tả đời cái chuyện no say
..
Có ai về Hoàng Sa thăm thẳm
Sóng từng cơn gió bão từng mùa
Có tiếng gọi từ đất liền xa vắng
Đến bao giờ biển yên ắng một đêm?


Từ khi!


Từ khi em chẳng là em
Đời tôi đảo ngược lấy đêm làm ngày
Những chiều khói thuốc vàng tay
Giày khua mòn lối của ngày xa xưa

Hạt mưa không phải hạt mưa
Nhòe trong sâu thẳm cho thừa rêu phong
Nỗi buồn đem đổ biển đông
Theo cơn sóng vỗ mênh mông bạt bờ

Đợi người chẳng đáng đợi chờ
Là tôi chín dại, mười khờ thương em!..


Cánh cò trong phố


Chiều nay có cánh cò bay
Lạc về mảnh ruộng trong phố
Chỉ còn lỗ nước chân trâu
Ruộng hoang toàn cỏ dại
Đàn cò ngơ ngác kiếm ăn

Bụi tre làng trơ trọi gốc
Những ngôi nhà ngói đỏ vươn cao
Lẻ loi màu trắng mướt
Của đàn cò về phố chiều nay

Con suối mang màu đen nặng trĩu
Chầm chậm, chầm chậm trôi mang theo nước thải
Từ nhà máy, cách mảnh ruộng vài chục bước chân
Nơi đàn cò kiếm ăn, vẫn nghe được
Tiếng máy dệt, tổ hợp luyện kim huyên náo một góc trời

Đàn cò vừa kiếm ăn, vừa cảnh giới
Những cái đầu dài ngoằng lúc lắc
Những đôi mắt lo âu, hoang mang ngờ nghệch
Tiếng nẹt pô xe cũng đủ xé tan đàn cò

Đàn cò lạc phố chiều nay
Khi ruộng không còn lúa
Suối không còn cá tôm
Lũy tre làng thay bằng cổng chào khu phố mới
Có phải, giàu sang nào cũng đánh đổi bằng bình yên?

(Nguồn: Hiếu Phùng; [email protected])

Tàu chiến Trung Quốc tập trận gần Đài Loan


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Trả nợ ân tình

Với các tin tức bên Việt Nam xuất hiện trên facebook, tôi vẫn đợi báo Người Việt kiểm chứng giùm rồi mới tin.

Lê Lạc Giao, kẻ đồng hành với ‘nhân chứng’ thời gian?

Truyện “Có Một Thời Nhân Chứng” giải mã được một giai đoạn lịch sử phức tạp, rối nùi, liên quan tới hai ý thức hệ đối nghịch tự do và độc tài

Đọc bút ký văn học của Nguyễn Lệ Uyên

“Trang Sách và Những Giấc Mơ Bay” không phải là tập sách phê bình hay nhận định văn học, mà chỉ là cái nhìn hoàn toàn chủ quan của người viết

Bé gái gốc Việt 10 tuổi ra mắt sách về em trai bị tự kỷ

Sydney thương em nhiều hơn và muốn chia sẻ những gì gia đình mình phải trải qua, bằng cách viết sách “I Love My Autistic Brother, Patrick.”

Một thuở – thơ Thọ Khương

Sáng nay thức giấc/ Ngồi uống cà phê/ Nắng lên trải lụa/ Hoa tình ngô nghê/ Tiếng chim sẻ gọi/ Ánh vàng rơi rơi/ Em là nỗi nhớ

Đêm khói trắng – thơ Lý Thừa Nghiệp

Trang giấy trầm tư đêm khói trắng/ Cánh cò loang loáng những cơn mưa/ Mở cửa chiêm bao lùa mộng mị/ Nét cọ xuân thu

Trương Vĩnh Ký – Nhà giáo dục yêu nước của Việt Nam

Trương Vĩnh Ký, người tạo nền móng cho giáo dục và cải cách ngôn ngữ Việt Nam vào thế kỷ 19, là nhà bác học

Hư vô của tháng mười – thơ Thy An

trong hỗn mang của văn và thơ/ có tiếng thở dài sách vở/ chữ nghĩa dư thừa không nói được/ tháng mười dường như chôn sâu

Quốc ngữ và nỗ lực ‘thoát Hán’ của các vua nhà Nguyễn

Tìm hiểu lịch sử là công việc vô cùng thiết yếu vì có hiểu người xưa, có hiểu được lịch sử mới hiểu được vận mệnh nước nhà mà khôi phục lại.

Vẫn còn đâu đó – thơ NP phan

vẫn còn đó những sớm mai/ khi ta ngồi đợi đêm dài phân ly/ câu kinh vô tự sầu bi/ cuối vườn hoa vẫn nhu mì đó thôi