Phố Hoài – Thơ Phùng Hiếu

(Nguồn: hoian24h.net)

Phố Hoài

Hoàng hôn nghiêng phố cổ
Bóng em nghiêng sông Hoài
Tóc dài em nghiêng phố
Ta nghiêng về bên nhau

Chiều nghe tình trầm mặc
Cho nhau phút ban đầu
Phố dài nghiêng con dốc
Có hai người yêu nhau

Lồng đèn lung linh quá
Mắt em như sao trời
Hoa đăng anh thả vội
Ước cho mình chung đôi

Ngày xưa yêu nhau vậy
Phố nép bên sông Hoài
Xa em anh mới hiểu
Phố Hoài nhớ hoài thôi.



Giả vờ lạnh đi em

Em sẽ thấy bờ vai anh ấm áp
Em sẽ thấy những vòng ôm thật chặt
Không phải sợ mùa Ðông
Anh sợ đánh rơi điều quý nhất trên đời

Giả vờ nhớ đi em
Khẽ gọi anh: “Alo! Em rất nhớ”
Anh sẽ chạy ba ngàn sáu trăm cây số
Về bên em trên tay đóa hoa hồng!

Giả vờ ghen đi em
Để anh ghét hết mùi nước hoa quyến rũ
Ghét luôn cả những đường cong, cong vút
Riêng em trú ngụ một đền thờ

Giả vờ yêu đi em
Dù anh biết em trăm ngàn giả dối
Phượng hoàng lửa chỉ một lần hấp hối
Yêu em, anh bất tử lâu rồi!



Về quê

Về quê chẳng thấy em đâu?
Hỏi cha, cha bảo mùa sau hoa bần
Hỏi mẹ, mẹ mắt rưng rưng
Ba mùa điên điển – lần xuân chưa về?

Nỗi buồn xé toạc bờ đê
Chiều hun húc khói tái tê, cồn cào
Mo cau rụng xuống bờ ao
Có chàng phu kéo, nát nhàu ngày xưa.


Ca dao tình phụ

Gió đưa người bỏ tôi rồi
Còn đâu là câu muối mặn
Còn gì là gì gừng cay…
Chiều chiều nghe khoé mắt cay
Thương đêm là đêm trăng rụng
Câu hò là hò thủy chung

Bây chừ mấy nỗi mông lung
Tôi như là như con nhện
Giăng sầu là sầu vương tơ

Nửa đời đâu biết làm thơ
Chênh vênh là chênh vênh lắm
Thẫn thờ oán thương

Chiều chiều cây cải khoe hương
Rau răm quặn ruột dặm đường chông chênh.

(Nguồn: Hiếu Phùng; [email protected])


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Lần đầu được đến Mỹ

Tạm biệt nước Mỹ, tạm biệt những người hiếu khách, cả người Mỹ lẫn Việt Kiều tôi đã gặp trong chuyến đi, các bạn để lại ấn tượng đẹp mãi mãi chúng tôi không thể quên.

‘Bóng Đời’ nắm bắt một cõi hư vô

“Bóng Đời” của họa sĩ Cao Bá Minh tại Việt Báo lúc 11 giờ Thứ Bảy, 17 Tháng Mười Một đã lôi cuốn người thích thưởng lãm hội họa cao cấp.

Tiếng thơ được nhiều người chờ đợi: Trần Dạ Từ

Nhà thơ Trần Dạ Từ sinh năm 1940, tên thật là Lê Hạ Vĩnh, sinh tại Hải Dương. Ông theo gia đình di cư vào Nam năm 1954, định cư ở Sài Gòn...

Bước vào cõi giới ‘Mê Hồn Ca’ Đinh Hùng

Nói đến Đinh Hùng, người ta thường nghĩ ngay tới “Mê Hồn Ca,” tác phẩm đầu tay của thi sĩ do nhà xuất bản Tiếng Phương Đông của Hồ Dzếnh.

Dự thi Người Việt 40 năm: Báo Người Việt và người Sài Gòn

Ước mong của tôi là báo Người Việt sẽ tồn tại thêm vài chục năm nữa để độc giả trong nước có được một tờ nhật báo với những tin tức sốt dẻo

Dự thi Người Việt 40 năm: Từ ‘Thư Cho Người’ đến ‘Tiếng Việt Mến Yêu’

Tuy chưa ngồi làm việc trong tòa soạn Người Việt nhưng với hai trang báo cũng là kỷ niệm với thời gian lâu dài.

Tự Do, tờ báo chia sẻ suy tư cảm xúc

Không hiểu vì sao ngay từ những ngày đầu tiên đọc tờ nhật báo Tự Do, tôi đã nhớ ngay tên năm người chủ trương tờ báo...

Vở tuồng ‘Hai Chiều Ly Biệt’ có phải của soạn giả Thu An?

Gia đình Phong Anh lâm vào cảnh túng thiếu, nên vợ của Phong Anh đành bán đứt bản thảo soạn phẩm “Bên Bờ Đá Trắng” cho Thu An...

Nhớ về thu trước – Thơ Thọ Khương

Đâu phải mùa thu lá mới rơi/ Gió buồn hát khúc nhạc chơi vơi/ Đong đưa hờ hững mây giăng xám/ Dốc đứng chiều tan chợt nhớ người

Tứ Tuyệt – thơ Trần Vấn Lệ

Một giây một phút mà thương nhớ/ Hồ huống trăm năm, đã một đời!/ Núi cách sông ngăn đành chịu vậy/ Nợ không duyên cũng nợ duyên thôi!