Phố Hoài – Thơ Phùng Hiếu

(Nguồn: hoian24h.net)

Phố Hoài

Hoàng hôn nghiêng phố cổ
Bóng em nghiêng sông Hoài
Tóc dài em nghiêng phố
Ta nghiêng về bên nhau

Chiều nghe tình trầm mặc
Cho nhau phút ban đầu
Phố dài nghiêng con dốc
Có hai người yêu nhau

Lồng đèn lung linh quá
Mắt em như sao trời
Hoa đăng anh thả vội
Ước cho mình chung đôi

Ngày xưa yêu nhau vậy
Phố nép bên sông Hoài
Xa em anh mới hiểu
Phố Hoài nhớ hoài thôi.



Giả vờ lạnh đi em

Em sẽ thấy bờ vai anh ấm áp
Em sẽ thấy những vòng ôm thật chặt
Không phải sợ mùa Ðông
Anh sợ đánh rơi điều quý nhất trên đời

Giả vờ nhớ đi em
Khẽ gọi anh: “Alo! Em rất nhớ”
Anh sẽ chạy ba ngàn sáu trăm cây số
Về bên em trên tay đóa hoa hồng!

Giả vờ ghen đi em
Để anh ghét hết mùi nước hoa quyến rũ
Ghét luôn cả những đường cong, cong vút
Riêng em trú ngụ một đền thờ

Giả vờ yêu đi em
Dù anh biết em trăm ngàn giả dối
Phượng hoàng lửa chỉ một lần hấp hối
Yêu em, anh bất tử lâu rồi!



Về quê

Về quê chẳng thấy em đâu?
Hỏi cha, cha bảo mùa sau hoa bần
Hỏi mẹ, mẹ mắt rưng rưng
Ba mùa điên điển – lần xuân chưa về?

Nỗi buồn xé toạc bờ đê
Chiều hun húc khói tái tê, cồn cào
Mo cau rụng xuống bờ ao
Có chàng phu kéo, nát nhàu ngày xưa.


Ca dao tình phụ

Gió đưa người bỏ tôi rồi
Còn đâu là câu muối mặn
Còn gì là gì gừng cay…
Chiều chiều nghe khoé mắt cay
Thương đêm là đêm trăng rụng
Câu hò là hò thủy chung

Bây chừ mấy nỗi mông lung
Tôi như là như con nhện
Giăng sầu là sầu vương tơ

Nửa đời đâu biết làm thơ
Chênh vênh là chênh vênh lắm
Thẫn thờ oán thương

Chiều chiều cây cải khoe hương
Rau răm quặn ruột dặm đường chông chênh.

(Nguồn: Hiếu Phùng; [email protected])


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Với ‘Truyện Tình,’ phải hiểu thế nào về ‘Lời bạt?’

Tôi thực sự không hiểu do ý kiến hay “sáng kiến” của ai, mà bất ngờ, ở những trang giữa tuyển tập “Truyện Tình,” lại là “Lời bạt.”

Hồ ly tinh trong tuồng ‘Gươm Lục Yểm’ (kỳ cuối)

Năm 1943, hãng dĩa hát Asia thu thanh tuồng “Gươm Lục Yểm,” đồng thời cuốn bài ca cũng được phát hành thời điểm ấy.

Cuốn sổ sinh tử

Mười lăm ngày trước 30 Tháng Tư tôi vẫn còn làm báo, và tờ báo cuối cùng tôi làm ở Sài Gòn giờ này vẫn còn trong tay tôi, là nguyệt san Thời Tập số 23.

Chú Năm Sanh

Chú Năm Sanh quê quán Vũng Liêm thuộc tỉnh Vĩnh Long. Thuở thanh niên, chú ưa thích thể thao. Chú chơi đá banh giỏi lắm.

‘Truyện Tình,’ tuyển tập lung linh vầng trăng tình bạn

Nhà xuất bản Người Việt Books hợp tác với công ty Amazon, mới ấn hành tuyển tập thơ, văn, họa có tên “Truyện Tình.”

Hồ ly tinh trong tuồng ‘Gươm Lục Yểm’ (kỳ 2)

Năm 1943, hãng dĩa hát Asia thu thanh tuồng “Gươm Lục Yểm,” đồng thời cuốn bài ca cũng được phát hành thời điểm ấy. Không thấy ghi ai là người biên soạn...

Bia đá trên đảo Hoàng Sa

Về danh xưng thời Nguyễn Huệ gọi là Đảo Cát Vàng, Trung Hoa gọi là Tây Sa, Âu Tây gọi Paracel hay Parcels, Nhật gọi Hirata Gunto.

Thời phẳng*

Con người đúng nghĩa, có đầy đủ nhân phẩm làm người chứ không phải là những người đang sống trên những cánh đồng nứt nẻ

Tưởng niệm đen một thời*

Năm 1979 là năm tệ hệ nhất của đời tôi ở cái đất Sài thành. Ban ngày tôi ra chợ sách bán sách và thuốc lá ké một góc sạp sách

Thời gian đang đi qua – thơ Trần Vấn Lệ

Em nói... Bây giờ em tuổi lớn/ Chân tê, tay mỏi, khớp xương đau/ Em cầm cái lược, em buông xuống/ Tóc biếc còn mô! Đã bạc đầu!