CHÚNG TÔI KHÔNG BẦU
CHO MỘT THỂ CHẾ XA DÂN
Xin lỗi, tôi không trao cho ai quyền đại diện của tôi
Tôi là một “nhân dân nhỏ”giữa đồng bào“nhân dân lớn”
Tôi sống như cỏ cây giữa mưa chiều, nắng sớm
Không biết nói lời xảo ngôn,
không thay màu đổi sắc tắc kè
Tôi có một bà mẹ “có công với cách mạng”
rất anh hùng nhưng thiếu mái hiên che
Mái hiên ấy chắc chắn không phải là mái hiên Quốc Hội
Tôi có những đứa em thất nghiệp
quanh năm mắt sâu như ma đói
Cơn đói ấy đương nhiên xa lạ
với những ai cầm cân nảy mực chính quyền
Tôi làm thơ bảo vệ phẩm giá con người như một thằng điên
Đánh bất cứ tên giặc ngoại bang nào xâm lăng
để gìn giữ quê hương truyền thống
Và tôi đã tắt thở ngay khi đang còn sống
Bởi giá điện giá xăng giá bệnh viện giá thuế bảo kê
giá máu tai nạn giao thông tăng lũy tiến từng giờ
Tôi “một nhân dân nhỏ”
giữa đồng bào “nhân dân lớn” ngây thơ
Bị hãm hiếp dập vùi trước vô số nghị định,
luật điều ngoa ngôn xảo ngữ
Bị tra tấn bằng báo chí truyền thông chai lì đến mức
không biết mình là con người hay con thú
Mở mắt thấy trại giam, nhắm mắt thấy nhà tù
Vậy thì ai sẽ đại diện cho tôi bằng những huyết tâm thư?
Ai sẽ làm Nguyễn Trãi, Ngô Thời Nhiệm
giữa thời kỳ không minh chúa?
Quốc hội ư?
Xin lỗi, tôi và nhân dân không bầu cho những“vị thần giữ của”
Những lá phiếu thượng lưu luôn kèm chỉ số an toàn
Chúng tôi chưa bao giờ bầu cho một thể chế xa dân!
(Tháng Sáu, 2013)
Ngồi trước trang giấy trắng
Mỗi lần ngồi trước trang giấy trắng
Ta đều giật bắn mình
Những giọt mực đời cố tình vấy bẩn
Vẫn không làm chữ nghĩa bất minh
Ta viết như người sắp bị đóng đinh
Như sắp sửa đến ngày treo thập giá
Chỉ mình ta chịu nhận khổ hình
Ta biết và không hề mặc cả
Cây cỏ có thể mọc lên từ đá
Ta mọc lên từ số phận con người
Chữ mọc lên từ phép lạ
Thơ mỗi ngày sinh sôi…
(2017)




















































































