Thơ Hồ Thanh Nhã – Mai sau

Tranh Ðinh Cường.

Chúa Nhật nầy anh đi rồi sao?
Chẳng nghe anh nói trước câu nào
Chờ em một tí… thêm làn phấn
Cho má hồng như một thuở nào

Bữa nay Thứ Bảy mình đi chơi
Dẫu sao thì cũng gắng làm vui
Mai sau nếu lỡ mình xa cách
Còn mãi trong lòng kỷ niệm thôi

Sáng nay nắng sớm về công viên
Ấm áp lòng nhau một nỗi niềm
Miên man một sợi tơ trời trắng
Trôi giạt qua từng đợt gió lên

Lối nhỏ nầy từng đi bên nhau
Mà nay mỗi bước nặng làm sao?
Dẫu chưa nói hết lời ly biệt
Cũng thấy trong lòng vẫn có nhau

Anh có thấy hàng phong xanh xưa?
Bữa nay sắc lá đổi sang mùa
Gió Thu cuốn hết màu non mướt
Trả lại cho cành đỏ xác xơ

Anh thấy hồ xanh đôi thiên nga?
Tung tăng rẽ nước… nắng chan hòa
Vô tư như một duyên tiền kiếp
Quấn quít nhau từ cõi rất xa

Anh nhặt giùm em viên sỏi con
Mai sau đôi lứa chẳng vuông tròn
Thì em đặt sỏi trong lòng suối
Thử đá vàng xem… một độ mòn

Mình nghỉ chân một chút nghe anh!
Dẫu cho ghế đá có vô tình
Mai sau cách biệt phương trời lạ
Em cũng ngồi đây… có một mình

Mình có nhau từ đôi bàn tay
Mai sau nào biết có sum vầy ?
Mai sau… hết nắm đời nhau nữa
Mười ngón tay nầy lẻ bạn đây!

Mình có hình nhau đôi con ngươi
Mai sau đời có cách ngăn rồi
Thì trong đôi mắt… toàn xa lạ
Lặng lẽ bên đời cảnh nổi trôi

Mình thở cùng nhau hơi thở dài
Hít chung lồng ngực khí ban mai
Mai sau nào được chung hơi thở
Ấm lạnh đôi đời… ngọn gió may

Mình đập cùng nhau… một nhịp tim
Mai sau dẫu đá nổi rong chìm
Cũng không thu nhỏ khung trời rộng
Liền cánh giang hồ đôi bóng chim

Anh vẫn thường khen mái tóc xanh
Thì đây… vài sợi giữ làm tin
Mai sau xa cách phương trời lạ
Vẫn có bên đời… em của anh

Máy bay Trung Quốc phải quay đầu vì cabin đầy khói


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Thi sĩ Đinh Hùng và ngôi nhà ông đã ở

Cảm nghĩ của tôi về Đinh Hùng trước khi được tiếp xúc với ông, đời sống ông giống như đời sống của trích tiên, ngày đêm mơ mộng tiêu dao.

Cuốn phim ‘Lan và Điệp’ với đạo diễn Lê Dân

Đến năm 1972 thì "Lan và Điệp" lại bước thêm một bước thật dài, được đưa lên màn bạc, tức được quay thành phim.

Doãn Quốc Sỹ, văn chương và cái đói

Doãn Quốc Sỹ là một bút hiệu được biết đến từ giai đoạn giữa 1950, các bài viết ngắn dài ký tên đó xuất hiện trên đặc san Người Việt, Sáng Tạo.

Đọc bút ký ‘Thượng Du Niềm Thương Nhớ’ của Lâm Chương

“Xuất thân” là nhà thơ, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn sau, nhà văn Lâm Chương dường như che khuất hẳn nhà thơ Lâm Chương...

‘Mẹ Tôi’ của Nhị Hà, kinh vinh danh tình mẫu tử

Nhạc sĩ Nhị Hà viết “Mẹ Tôi” khi thân mẫu của ông còn tại thế (?). Nhưng khi ca khúc được phổ biến, nhiều người nghe không cầm được nước mắt.

Kỳ nữ Kim Cương đưa ‘Lan và Điệp’ vào thoại kịch

Sau khi chen chân vào làng tân nhạc được đón nhận nồng nhiệt, “Lan và Điệp” không dừng lại tại đây mà lấn sang địa hạt thoại kịch...

Nhân họp mặt văn nghệ và triển lãm tranh Tháng Mười

Nhân họa sĩ Lê Tài Điển từ Paris qua, một cuộc họp mặt và triển lãm tranh vừa tổ chức tại khuôn viên biệt thự vùng Tam Biên hôm 6 Tháng Mười.

Mộng dữ trường hận – thơ Thọ Khương

Bạn bè tao và mày/ Đôi khi tôi cùng ông/ Tháng ngày trên đất lạ/ Đời nhiều gió mênh mông.../ Điểm cao ngày thiếu nước/ Đêm về gác âu lo

Bạn ta hỡi, bạn ta! – thơ Trần Thiện Hiệp

Bấm tên bằng hữu trên vi tính/ Chết đã nhiều, sống chẳng bao nhiêu/ Từ Ta qua Mỹ nay vắng ngắt/ Suốt ngày ngậm tẩu thấm cô liêu

Mới hôm qua thôi

Năm 1993, Tháng Mười Hai, mùa tuyết trắng xóa ở Canada, tôi có dịp đến thăm một nursing home ở Montreal, bên cạnh dòng sông Saint Lawrence.