Thơ Hồ Thanh Nhã – Mai sau

Tranh Ðinh Cường.

Chúa Nhật nầy anh đi rồi sao?
Chẳng nghe anh nói trước câu nào
Chờ em một tí… thêm làn phấn
Cho má hồng như một thuở nào

Bữa nay Thứ Bảy mình đi chơi
Dẫu sao thì cũng gắng làm vui
Mai sau nếu lỡ mình xa cách
Còn mãi trong lòng kỷ niệm thôi

Sáng nay nắng sớm về công viên
Ấm áp lòng nhau một nỗi niềm
Miên man một sợi tơ trời trắng
Trôi giạt qua từng đợt gió lên

Lối nhỏ nầy từng đi bên nhau
Mà nay mỗi bước nặng làm sao?
Dẫu chưa nói hết lời ly biệt
Cũng thấy trong lòng vẫn có nhau

Anh có thấy hàng phong xanh xưa?
Bữa nay sắc lá đổi sang mùa
Gió Thu cuốn hết màu non mướt
Trả lại cho cành đỏ xác xơ

Anh thấy hồ xanh đôi thiên nga?
Tung tăng rẽ nước… nắng chan hòa
Vô tư như một duyên tiền kiếp
Quấn quít nhau từ cõi rất xa

Anh nhặt giùm em viên sỏi con
Mai sau đôi lứa chẳng vuông tròn
Thì em đặt sỏi trong lòng suối
Thử đá vàng xem… một độ mòn

Mình nghỉ chân một chút nghe anh!
Dẫu cho ghế đá có vô tình
Mai sau cách biệt phương trời lạ
Em cũng ngồi đây… có một mình

Mình có nhau từ đôi bàn tay
Mai sau nào biết có sum vầy ?
Mai sau… hết nắm đời nhau nữa
Mười ngón tay nầy lẻ bạn đây!

Mình có hình nhau đôi con ngươi
Mai sau đời có cách ngăn rồi
Thì trong đôi mắt… toàn xa lạ
Lặng lẽ bên đời cảnh nổi trôi

Mình thở cùng nhau hơi thở dài
Hít chung lồng ngực khí ban mai
Mai sau nào được chung hơi thở
Ấm lạnh đôi đời… ngọn gió may

Mình đập cùng nhau… một nhịp tim
Mai sau dẫu đá nổi rong chìm
Cũng không thu nhỏ khung trời rộng
Liền cánh giang hồ đôi bóng chim

Anh vẫn thường khen mái tóc xanh
Thì đây… vài sợi giữ làm tin
Mai sau xa cách phương trời lạ
Vẫn có bên đời… em của anh

Máy bay Trung Quốc phải quay đầu vì cabin đầy khói


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Trả nợ ân tình

Với các tin tức bên Việt Nam xuất hiện trên facebook, tôi vẫn đợi báo Người Việt kiểm chứng giùm rồi mới tin.

Lê Lạc Giao, kẻ đồng hành với ‘nhân chứng’ thời gian?

Truyện “Có Một Thời Nhân Chứng” giải mã được một giai đoạn lịch sử phức tạp, rối nùi, liên quan tới hai ý thức hệ đối nghịch tự do và độc tài

Đọc bút ký văn học của Nguyễn Lệ Uyên

“Trang Sách và Những Giấc Mơ Bay” không phải là tập sách phê bình hay nhận định văn học, mà chỉ là cái nhìn hoàn toàn chủ quan của người viết

Bé gái gốc Việt 10 tuổi ra mắt sách về em trai bị tự kỷ

Sydney thương em nhiều hơn và muốn chia sẻ những gì gia đình mình phải trải qua, bằng cách viết sách “I Love My Autistic Brother, Patrick.”

Một thuở – thơ Thọ Khương

Sáng nay thức giấc/ Ngồi uống cà phê/ Nắng lên trải lụa/ Hoa tình ngô nghê/ Tiếng chim sẻ gọi/ Ánh vàng rơi rơi/ Em là nỗi nhớ

Đêm khói trắng – thơ Lý Thừa Nghiệp

Trang giấy trầm tư đêm khói trắng/ Cánh cò loang loáng những cơn mưa/ Mở cửa chiêm bao lùa mộng mị/ Nét cọ xuân thu

Trương Vĩnh Ký – Nhà giáo dục yêu nước của Việt Nam

Trương Vĩnh Ký, người tạo nền móng cho giáo dục và cải cách ngôn ngữ Việt Nam vào thế kỷ 19, là nhà bác học

Hư vô của tháng mười – thơ Thy An

trong hỗn mang của văn và thơ/ có tiếng thở dài sách vở/ chữ nghĩa dư thừa không nói được/ tháng mười dường như chôn sâu

Quốc ngữ và nỗ lực ‘thoát Hán’ của các vua nhà Nguyễn

Tìm hiểu lịch sử là công việc vô cùng thiết yếu vì có hiểu người xưa, có hiểu được lịch sử mới hiểu được vận mệnh nước nhà mà khôi phục lại.

Vẫn còn đâu đó – thơ NP phan

vẫn còn đó những sớm mai/ khi ta ngồi đợi đêm dài phân ly/ câu kinh vô tự sầu bi/ cuối vườn hoa vẫn nhu mì đó thôi