Thơ Trần Vấn Lệ

Em Rực Rỡ
Những Mùa Hè Rực Rỡ

Mùa Hè xanh…vì lá cây xanh
Mùa Hè đỏ…vì hoa phượng đó
Em nói không mùa Hè em cũng nhớ anh
Anh không nói mà hôn em
hôn mùa Xuân vĩnh viễn!

Nếu anh buông em ra em là con chim én
Em bay đi đâu rồi em cũng trở về
Anh thương em mồ hôi đầm đìa
Anh chải tóc cho em đuổi đi hết nắng!

Ai cũng biết chữ Tình thì nặng
Nặng hơn đá vàng, nặng vì quá yêu
Mình gặp nhau, hồi đó, buổi chiều
Mây rất thấp, tóc em từng sợi nhớ…

Mùa Hè xanh mà hoa phượng đỏ
Anh nói bâng quơ làm em ngó phố phường
Ngó lên trời, ngó nắng Đơn Dương
Em không thấy má em hường rất đẹp…

Và Tình Yêu bắt đầu không chấm hết
“Dẫu không có mùa Hè em cũng nhớ anh”
Nếu một thời không có chiến tranh
Nếu em không nghẹn ngào
tại sao em mười bảy tuổi…

Anh vào lính lên rừng lên núi
Anh vào tù vẫn núi rừng xanh
Mùa Hè long lanh những giọt mưa đỏ
Em sang ngang rồi, hoa phượng nở bên sông!

Bên kia sông mênh mông hoa phượng
Bên này sông lá dừa gió bay
Anh đi tìm em Nam Bắc Đông Tây
Thấy em rực rỡ những mùa Hè rực rỡ…

Dòng Sông Trôi

Dòng sông trôi, trôi cả bóng con đò.
Mới đó mà bến bỏ lại bờ xưa!
Tôi hốt nắng, hốt lên từng giọt lệ…

Em mười bảy tuổi,tuổi thương thành tuổi nhớ.
Nhớ đến bao lâu?Có lẽ mỗi ngày qua.
Ngày qua đi, lần ngón tay nhớ mãi,
nhớ bao nhiêu? Nhớ đến lúc trăng tà?

Con đò trôi và người trôi theo nước,
nước gợn lòng thành sóng cuộn trời mây.
Em mà biết lòng ta tha với thiết,
xin giả vờ vén tóc ngó về đây…

Con sáo sang sông không hề trở lại.
Em sang sông, em đi mãi không về!
Là nắng đó trên đầu non chót vót…
nắng không ngọt nên lòng ta mặn chát.
Con sáo hát rền vang lời bi đát.
Em bỏ đi, em quên mất lời thề

Ly đá lạnh và mặt trời sóng sánh
tưởng trái tim mình từng mảnh vỡ long lanh.
Mới  mười bảy, mà sao em đã lớn,
ta thương hoài ta thuở tóc Xuân xanh…

Dòng sông trôi…Trôi cả bóng con đò!
Chưa hoàng hôn mà nắng lạnh như mưa.
Nếu bây giờ…trăng lên đầu núi,
anh nhớ em, anh nhớ đến ngẩn ngơ

Một Bài Thơ Của Lệ

Tôi nhớ Thầy Mãn Giác… mới đó, bao nhiêu năm?
Hồi nao tôi ở gần /thì Thầy đi chùa Núi.
Tôi nhớ câu tôi hỏi: chừng nao Thầy trở về?
Thầy Phước Toàn im khe, quay lưng vào phương trượng.
Los Angeles quá lớn /vẫn nhỏ hơn cái lồng /
nhốt biết bao tấm lòng /nhốt biết bao không khí!
Tôi vuốt dài sợi chỉ /cứ tưởng vuốt thời gian /
chợt thấy cây nhang tàn /chợt tôi rơi nước mắt!

Thầy Chùa cũng chạy giặc! Thầy Giáo đi lang thang!
Nhớ quá Bùi Thị Xuân, nhớ quá Adran…
trường nào ngói cũng đỏ, chừ cờ đỏ che mưa…
tay ngà nào che nắng? Tôi nhớ học trò lắm.
Thầy nói:”Nhớ Chùa Xưa!.”
Thầy Mãn Giác có một câu rất thơ:
“Mái Chùa che chở hồn Dân Tộc”
Thầy đã làm tôi khóc /ngày Thầy về phương Tây…
Thầy nằm xuôi đôi tay… Thầy nhắm nghiền đôi mắt.
Trên đầu Thầy là Phật. Trong phòng Thầy khói nhang…

Mới đó bao nhiêu năm?Mới đó…là ngàn năm!
Không gì không xa xăm /dẫu đó là đuôi mắt!
Không gì không bằn bặt /khi chiếc thuyền nhổ neo!

Thầy Mãn Giác đăm chiêu khi nhắc về quá khứ,
nhắc lại thời còn nhỏ /tu ở chùa Huyền Không.
Thầy cũng nhắc con sông /Hương Giang nước xanh biếc
soi bóng người biền biệt /mười bảy tuổi, của tôi…
Rồi Thầy nhìn xa xôi. Bây giờ…trên bức ảnh:
hai con mắt hiu quạnh /một Quê Hương xa mờ…

Tôi đọc khẽ câu thơ
“Mái Chùa che chở hồn Dân Tộc”.
Tôi dừng lại một phút làm tiếp câu tiếp theo
“Chuông mõ ngân nga tiếng thở dài…”

Tôi dừng lại một phút làm tiếp câu tiếp theo
“Chuông mõ ngân nga tiếng thở dài…”
Bạn đọc nhé, đây bài – một bài thơ của Lệ!

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Vài suy nghĩ rời về chữ và nghĩa

Để có truyền thông, phải có “chữ.” Không có thông tin, không có Internet, không có media nếu không có chữ. Ở đâu cũng cần đến chữ.

Nguyễn Long và mối tình một chiều với Thanh Thúy

Nguyễn Long, một người “can đảm” đi hết “con đường tình... một chiều” dài thăm thẳm của mình, với danh ca Thanh Thúy.

Tiểu thuyết ‘Cô Gái Việt và Người Chiến Binh Mỹ’ đầy kịch tính

Trong ngày ra mắt sách “Cô Gái Việt và Người Chiến Binh Mỹ,” đạo diễn Bùi Sơn Duân phát biểu rằng, tình tiết câu chuyện mang nhiều kịch tính.

Mai về Ba Động cùng anh…

Tôi người Bắc như anh, không thể có quê ở Bà Rịa. Anh thoái thác rằng không biết số điện thoại của tác giả bài thơ Ba Động, nhưng sẽ nhắn lại ngay.

Quốc ngữ và nỗ lực ‘thoát Hán’ của các vua nhà Nguyễn

Chính nỗ lực tiên phong quảng bá Quốc ngữ là của trí thức miền Nam và nhờ chính sách tiến bộ, khoa học của chính quyền Pháp tại Đông Dương tạo đà cho chữ Quốc ngữ lan tỏa.

Giọt… – thơ Thọ Khương

Gió lạnh tê tái/ Nắng úa tàn phai/ Cà phê quán vắng/ Tình sầu trên vai/ Giọt thương nâu sẫm/ Giọt nhớ buồn câm

Vu Lan nhớ mẹ – thơ Huỳnh Ngọc Thương

Từ khi/ áo mẹ bung tà/ Giày con vẹt gót/ đường xa chưa về.../ Thân già,/ mấy dặm sơn khê/ Mo cơm Mẹ bới/ Hồn quê Mẹ đùm

Cái đẹp Việt Nam không bao giờ cũ – thơ Trần Trung Tá

Chế độ Cộng Sản thế chỗ chế độ Cộng Hòa/ Chỉ một ngày qua, người ta đã nói:/ “Chế độ hồi xưa đổi mới ai đợi?

Bức tường – thơ Nguyễn Văn Thu

Là hàng rào sớm chiều vây kín/ Là cơm canh hai buổi cân đong/ Ngày đêm giữ chặt suy cùng tính/ Buồng chật đêm buồn phủ chấn song

Em đi lâu rồi ới Tiểu-Vân! – thơ Huy Uyên

Nửa khuya ngồi quán vơi ly rượu/ Đáy cốc bóng em bỗng hiện về/ Ai một mình lang thang ngoài phố/ Tôi đăm mắt buồn xót tái tê.