Xuân về chín nhánh sông quê – Thơ Nguyễn Minh Phúc

Xuân về chín nhánh sông quê

theo em hồng màu nắng mới
gió thênh thang đậu vai người
hương thơm một thời con gái
nồng nàn ấm những bờ môi

chín nhánh sông cùng khoe sắc
mùa xuân lơi lả sông Tiền
nặng lòng phù sa sông Hậu
đợi gió xuân về đưa duyên

em có về quê châu thổ
cho tôi gửi nhánh mai vàng
để mai sau tràn nỗi nhớ
ngọt ngào tình Cửu Long giang

tôi đợi xuân về gõ cửa
thênh thang trong trái tim người
thơm nồng hương hoa cây trái
mặn mà nhan sắc đôi mươi

về với quê tôi em nhé
chờ nhau trong sớm xuân nầy
chín nhánh sông nằm thỏ thẻ
thắp nụ xuân hồng trên tay…


Xuân ca

từ trong nắng ấm dịu dàng
hình như xuân đã khẽ khàng gót chân
nhẹ nhàng cơn gió bâng khuâng
mùa xuân đã đến thật gần bên tôi

nầy hoa mai đã đâm chồi
nầy con chim hót rộn lời ái ân
còn đây nữa dáng thanh tân
trên môi em gái tần ngần đợi xuân

níu cho trời đất lại gần
cho mây với gió ngại ngần hôn nhau
giữ tình yêu ấm trong tay
dẫu bao ngày tháng đong đầy bão giông

và trong gió sớm xuân nồng
nghe mùa xuân thắp bềnh bồng trên môi
hỡi người em gái yêu tôi
nghiễm nhiên em đã bên đời xuân ca…


Người đàn bà nhặt lá

bên nhành mai khoe sắc
nghe thì thầm tiếng ai
hình như là mưa rắc
những sợi buồn phôi phai

về nghe sông nằm kể
chuyện tình buồn trăm năm
có người con gái trẻ
đợi người tình xa xăm

bến sông ngày cuối gió
nhặt lá chiều tái tê
mùa xuân qua đầu ngõ
đợi mãi bóng ai về

bao nhiêu lần nguyên đán
hoa vàng trôi bến sông
người chờ ai xuân cạn
con nước mãi xuôi dòng

rồi nhiều năm sau đó
tóc bạc mùa xuân sang
người đàn bà nhặt lá
cho tim bớt lỡ làng

xuân nầy qua bến vắng
người nhặt lá giờ đâu
chỉ gió về thinh lặng
mưa tạt buốt hiên sầu

tôi về chiều buốt giá
bến sông ngày cuối năm
nghe mùa xuân lả tả
rơi chiếc lá âm thầm…

(Nguồn: [email protected])

Mời độc giả xem chương trình nấu ăn “Canh cà, trứng, và tàu hủ non”


Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Hồ ly tinh trong tuồng ‘Gươm Lục Yểm’ (kỳ cuối)

Năm 1943, hãng dĩa hát Asia thu thanh tuồng “Gươm Lục Yểm,” đồng thời cuốn bài ca cũng được phát hành thời điểm ấy.

Cuốn sổ sinh tử

Mười lăm ngày trước 30 Tháng Tư tôi vẫn còn làm báo, và tờ báo cuối cùng tôi làm ở Sài Gòn giờ này vẫn còn trong tay tôi, là nguyệt san Thời Tập số 23.

Chú Năm Sanh

Chú Năm Sanh quê quán Vũng Liêm thuộc tỉnh Vĩnh Long. Thuở thanh niên, chú ưa thích thể thao. Chú chơi đá banh giỏi lắm.

‘Truyện Tình,’ tuyển tập lung linh vầng trăng tình bạn

Nhà xuất bản Người Việt Books hợp tác với công ty Amazon, mới ấn hành tuyển tập thơ, văn, họa có tên “Truyện Tình.”

Hồ ly tinh trong tuồng ‘Gươm Lục Yểm’ (kỳ 2)

Năm 1943, hãng dĩa hát Asia thu thanh tuồng “Gươm Lục Yểm,” đồng thời cuốn bài ca cũng được phát hành thời điểm ấy. Không thấy ghi ai là người biên soạn...

Bia đá trên đảo Hoàng Sa

Về danh xưng thời Nguyễn Huệ gọi là Đảo Cát Vàng, Trung Hoa gọi là Tây Sa, Âu Tây gọi Paracel hay Parcels, Nhật gọi Hirata Gunto.

Thời phẳng*

Con người đúng nghĩa, có đầy đủ nhân phẩm làm người chứ không phải là những người đang sống trên những cánh đồng nứt nẻ

Tưởng niệm đen một thời*

Năm 1979 là năm tệ hệ nhất của đời tôi ở cái đất Sài thành. Ban ngày tôi ra chợ sách bán sách và thuốc lá ké một góc sạp sách

Thời gian đang đi qua – thơ Trần Vấn Lệ

Em nói... Bây giờ em tuổi lớn/ Chân tê, tay mỏi, khớp xương đau/ Em cầm cái lược, em buông xuống/ Tóc biếc còn mô! Đã bạc đầu!

Dỗ dành mùa hè – thơ Nguyễn Thị Thanh Dương

Tôi xôn xao chào đón mùa hè,/ Chiếc áo lụa mềm, chiếc mũ che,/ Đừng vội gay gắt tôi giận đấy,/ Nắng hãy dịu êm nắng vào mùa.