Siêu thị – thơ Hồ Thanh Nhã

Siêu thị nầy có lần mình quen
Chiều cuối Đông phố mới lên đèn
Hàng cây đỏ lá chờ cơn gió
Hứa một đêm dài chắc lặng yên

Em đẩy xe qua hàng trái cây
Nầy em… xoài bưởi mãng cầu đây
Quê hương một góc trời thu hẹp
Gió Lái Thiêu về hoa mận bay

Em lựa giùm anh mấy quả dừa
Để anh tìm lại Bến Tre xưa
Thắp nhang cúng mẹ chiều Đông muộn
Mà thấy trong lòng nặng gió mưa

Em lựa giùm anh nhãn hột tiêu
Dầy cơm nhỏ hột đất quê nghèo
Nước non ngàn dặm xanh màu mạ
Mát mặt trưa Hè gió Bạc Liêu

Em chọn giùm anh quả sầu riêng
Sầu riêng… ai nỡ để mình em
Lòng như một thoáng tình khơi dậy
Lửa cháy bùng lên mấy nỗi niềm

Em đẩy xe qua hàng rau xanh
Nầy em! Rau húng với rau cần
Ngò gai… đâu nữa thời thơ ấu
Đâu bát canh chua mẹ để dành?

Em đẩy xe qua hàng đồ khô
Gói tiêu Xuân Lộc lúc giao mùa
Lựa cân hủ tiếu trong… trong vắt
Nhớ chén nước lèo quán Mỹ Tho

Chọn cho anh… cà phê Trung nguyên
Mới hay đất nước dẫu ba miền
Cũng mê hương vị cà phê đặc
Cái nhớ… vào lòng kẻ ngoại biên

Em lựa cho anh tất cả gì
Vô vàn… mất hết từ ngày đi
Để anh thấy lại quê hương cũ
Một thoáng xa rồi… buổi biệt ly

Siêu thị nầy anh đã chờ em
Đường xa hun hút nẻo đi tìm
Chiều sang… từ những chiều Đông trước
Vọng tiếng bên trời, nắng mới lên.


Bo Ngu?i Vi?t hoan nghnh qu v? d?c gi? dng gp v trao d?i ki?n. Chng ti xin qu v? theo m?t s? quy t?c sau dy:

Tn tr?ng s? th?t.
Tn tr?ng cc quan di?m b?t d?ng.
Dng ngn ng? l? d?, tuong knh.
Khng c? v d?c ti ph?n dn ch?.
Khng c? d?ng b?o l?c v c k? th?.
Khng vi ph?m d?i tu, khng m? l? c nhn cung nhu t?p th?.

Ta so?n s? t? ch?i dang t?i cc ki?n khng theo nh?ng quy t?c trn.

Xin qu v? dng ch? Vi?t c dnh d?u d?y d?. Nh?ng thu vi?t khng d?u c th? b? t? ch?i v d? gy hi?u l?m cho ngu?i d?c. Ta so?n c th? hi?u dnh l?i van nhung khng thay d?i ki?n c?a d?c gi?, v s? khng dang cc b?c thu ch? l?p l?i ki?n d nhi?u ngu?i vi?t. Vi?c dang t?i cc b?c thu khng c nghia bo Ngu?i Vi?t d?ng v?i tc gi?.

Với ‘Truyện Tình,’ phải hiểu thế nào về ‘Lời bạt?’

Tôi thực sự không hiểu do ý kiến hay “sáng kiến” của ai, mà bất ngờ, ở những trang giữa tuyển tập “Truyện Tình,” lại là “Lời bạt.”

Hồ ly tinh trong tuồng ‘Gươm Lục Yểm’ (kỳ cuối)

Năm 1943, hãng dĩa hát Asia thu thanh tuồng “Gươm Lục Yểm,” đồng thời cuốn bài ca cũng được phát hành thời điểm ấy.

Cuốn sổ sinh tử

Mười lăm ngày trước 30 Tháng Tư tôi vẫn còn làm báo, và tờ báo cuối cùng tôi làm ở Sài Gòn giờ này vẫn còn trong tay tôi, là nguyệt san Thời Tập số 23.

Chú Năm Sanh

Chú Năm Sanh quê quán Vũng Liêm thuộc tỉnh Vĩnh Long. Thuở thanh niên, chú ưa thích thể thao. Chú chơi đá banh giỏi lắm.

‘Truyện Tình,’ tuyển tập lung linh vầng trăng tình bạn

Nhà xuất bản Người Việt Books hợp tác với công ty Amazon, mới ấn hành tuyển tập thơ, văn, họa có tên “Truyện Tình.”

Hồ ly tinh trong tuồng ‘Gươm Lục Yểm’ (kỳ 2)

Năm 1943, hãng dĩa hát Asia thu thanh tuồng “Gươm Lục Yểm,” đồng thời cuốn bài ca cũng được phát hành thời điểm ấy. Không thấy ghi ai là người biên soạn...

Bia đá trên đảo Hoàng Sa

Về danh xưng thời Nguyễn Huệ gọi là Đảo Cát Vàng, Trung Hoa gọi là Tây Sa, Âu Tây gọi Paracel hay Parcels, Nhật gọi Hirata Gunto.

Thời phẳng*

Con người đúng nghĩa, có đầy đủ nhân phẩm làm người chứ không phải là những người đang sống trên những cánh đồng nứt nẻ

Tưởng niệm đen một thời*

Năm 1979 là năm tệ hệ nhất của đời tôi ở cái đất Sài thành. Ban ngày tôi ra chợ sách bán sách và thuốc lá ké một góc sạp sách

Thời gian đang đi qua – thơ Trần Vấn Lệ

Em nói... Bây giờ em tuổi lớn/ Chân tê, tay mỏi, khớp xương đau/ Em cầm cái lược, em buông xuống/ Tóc biếc còn mô! Đã bạc đầu!