Hương quỳnh – thơ Nguyễn An Bình

(Nguồn: Google)

Hương quỳnh

Có một nụ quỳnh chợt nở trong đêm
Áp tai nghe từng cành hoa khẽ hát
Vin vào đêm hương mùa thu bát ngát
Trắng nuột nà làn da mịn nhung tơ.

Đêm chờ ai sương lãng đãng đôi bờ
Vai em run nép vào anh lặng lẽ
Những âm vực dịu êm dù rất nhẹ
Đủ vang lên thành nỗi nhớ ngọt ngào.

Một đêm tình qua hết những bể dâu
Màu áo lụa hoàng hoa còn ấp ủ
Tiếng dế mèn thương mùa trăng năm cũ
Giấu vào trăng lời hò hẹn muôn trùng.

Thời gian ơi trôi mãi đến vô cùng
Có giữ riêng mình tình yêu thơ trẻ
Để sớm mai chợt phai tàn lặng lẽ
Tìm em đâu trong ký ức ngày xưa.

Em có về nghe kể chuyện nắng mưa
Áo phù du thành giấc mơ hồ điệp
Đêm nguyệt bạch cho nhau từ muôn kiếp
Làn hương quỳnh xanh mãi giọt nắng khuya.
(10/7/2018)


Ta với người chung một vết thương

Ta với người chung một nhánh sông
Giấu chi tiếng sóng mãi trong lòng
Nước chia trăm hướng đời vô định
Không một mái chèo khơi nhớ mong.

Ta với người chung giọt nắng khuya
Bàn tay thương gọi ngón tay lìa
Vực sâu gió núi âm còn mỏng
Đá lạnh muôn trùng đợi cách chia.

Ta với người chung một giấc mơ
Hàng cây trốn gió trắng đôi bờ
Côn trùng thôi khóc mùa ân ái
Chim trốn bên trời phơi gió mưa.

Ta với người chung một nỗi đau
Tương tư tầm gửi áo xưa nhàu
Mưa reo tám hướng người nghe lạnh.
Lạnh ở phương nào cũng giống nhau.

Ta với người chung một vết thương
Một mai rời bỏ dấu thiên đường
Lá sen nào ủ mùi hương cốm
Ai sẽ là người bỏ yêu đương?


Tiếng dế tuổi thơ tôi

Tiếng dế tuổi thơ tôi
Giấu chi bao hoài niệm
Cỏ non xanh một trời
Thương ai mà tìm kiếm.

Gốc rạ vàng ước mơ
Điên điển mùa nước nổi
Cô bạn gái ngày thơ
Tóc thơm hương hoa bưởi.

Hạt mưa gõ từng đêm
Chân người về tháng bảy
Hoa cau trắng bên thềm
Mùa trăng vàng xa ngái.

Tiếng dế tuổi thơ tôi
Em mang theo thuở ấy
Hạt bụi trên môi người
Vẫn còn âm vang mãi.

Tôi chia em một nửa
Tiếng vạt buồn kêu sương
Để mai sau mục rữa
Nỗi đau thành vết thương.

Tôi chia em một nửa
Lời dế mèn ngày xưa
Em về treo bên cửa
Nhớ một thời nắng mưa.
(14/7/2018)

(Nguồn: [email protected])


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tố Hữu, vai kép nịnh trong tuồng chèo!

Hiện nay Tố Hữu đã có một nhà lưu niệm tại Hà Nội, khánh thành năm 2009, vì sao Thừa Thiên lại khùng điên dựng thêm một nhà tưởng niệm nữa?

Sách viết về em trai tự kỷ của bé gái 10 tuổi, có thể để dạy tiếng Việt

Phải đọc cuốn sách của cô bé 8 tuổi (bé viết sách hai năm trước) mới thấy sự căng thẳng tinh thần, sự tủi thân vì cảm giác bị cha mẹ bỏ rơi..

Trả nợ ân tình

Với các tin tức bên Việt Nam xuất hiện trên facebook, tôi vẫn đợi báo Người Việt kiểm chứng giùm rồi mới tin.

Lê Lạc Giao, kẻ đồng hành với ‘nhân chứng’ thời gian?

Truyện “Có Một Thời Nhân Chứng” giải mã được một giai đoạn lịch sử phức tạp, rối nùi, liên quan tới hai ý thức hệ đối nghịch tự do và độc tài

Đọc bút ký văn học của Nguyễn Lệ Uyên

“Trang Sách và Những Giấc Mơ Bay” không phải là tập sách phê bình hay nhận định văn học, mà chỉ là cái nhìn hoàn toàn chủ quan của người viết

Bé gái gốc Việt 10 tuổi ra mắt sách về em trai bị tự kỷ

Sydney thương em nhiều hơn và muốn chia sẻ những gì gia đình mình phải trải qua, bằng cách viết sách “I Love My Autistic Brother, Patrick.”

Một thuở – thơ Thọ Khương

Sáng nay thức giấc/ Ngồi uống cà phê/ Nắng lên trải lụa/ Hoa tình ngô nghê/ Tiếng chim sẻ gọi/ Ánh vàng rơi rơi/ Em là nỗi nhớ

Đêm khói trắng – thơ Lý Thừa Nghiệp

Trang giấy trầm tư đêm khói trắng/ Cánh cò loang loáng những cơn mưa/ Mở cửa chiêm bao lùa mộng mị/ Nét cọ xuân thu

Trương Vĩnh Ký – Nhà giáo dục yêu nước của Việt Nam

Trương Vĩnh Ký, người tạo nền móng cho giáo dục và cải cách ngôn ngữ Việt Nam vào thế kỷ 19, là nhà bác học

Hư vô của tháng mười – thơ Thy An

trong hỗn mang của văn và thơ/ có tiếng thở dài sách vở/ chữ nghĩa dư thừa không nói được/ tháng mười dường như chôn sâu