Hương quỳnh – thơ Nguyễn An Bình

(Nguồn: Google)

Hương quỳnh

Có một nụ quỳnh chợt nở trong đêm
Áp tai nghe từng cành hoa khẽ hát
Vin vào đêm hương mùa thu bát ngát
Trắng nuột nà làn da mịn nhung tơ.

Đêm chờ ai sương lãng đãng đôi bờ
Vai em run nép vào anh lặng lẽ
Những âm vực dịu êm dù rất nhẹ
Đủ vang lên thành nỗi nhớ ngọt ngào.

Một đêm tình qua hết những bể dâu
Màu áo lụa hoàng hoa còn ấp ủ
Tiếng dế mèn thương mùa trăng năm cũ
Giấu vào trăng lời hò hẹn muôn trùng.

Thời gian ơi trôi mãi đến vô cùng
Có giữ riêng mình tình yêu thơ trẻ
Để sớm mai chợt phai tàn lặng lẽ
Tìm em đâu trong ký ức ngày xưa.

Em có về nghe kể chuyện nắng mưa
Áo phù du thành giấc mơ hồ điệp
Đêm nguyệt bạch cho nhau từ muôn kiếp
Làn hương quỳnh xanh mãi giọt nắng khuya.
(10/7/2018)


Ta với người chung một vết thương

Ta với người chung một nhánh sông
Giấu chi tiếng sóng mãi trong lòng
Nước chia trăm hướng đời vô định
Không một mái chèo khơi nhớ mong.

Ta với người chung giọt nắng khuya
Bàn tay thương gọi ngón tay lìa
Vực sâu gió núi âm còn mỏng
Đá lạnh muôn trùng đợi cách chia.

Ta với người chung một giấc mơ
Hàng cây trốn gió trắng đôi bờ
Côn trùng thôi khóc mùa ân ái
Chim trốn bên trời phơi gió mưa.

Ta với người chung một nỗi đau
Tương tư tầm gửi áo xưa nhàu
Mưa reo tám hướng người nghe lạnh.
Lạnh ở phương nào cũng giống nhau.

Ta với người chung một vết thương
Một mai rời bỏ dấu thiên đường
Lá sen nào ủ mùi hương cốm
Ai sẽ là người bỏ yêu đương?


Tiếng dế tuổi thơ tôi

Tiếng dế tuổi thơ tôi
Giấu chi bao hoài niệm
Cỏ non xanh một trời
Thương ai mà tìm kiếm.

Gốc rạ vàng ước mơ
Điên điển mùa nước nổi
Cô bạn gái ngày thơ
Tóc thơm hương hoa bưởi.

Hạt mưa gõ từng đêm
Chân người về tháng bảy
Hoa cau trắng bên thềm
Mùa trăng vàng xa ngái.

Tiếng dế tuổi thơ tôi
Em mang theo thuở ấy
Hạt bụi trên môi người
Vẫn còn âm vang mãi.

Tôi chia em một nửa
Tiếng vạt buồn kêu sương
Để mai sau mục rữa
Nỗi đau thành vết thương.

Tôi chia em một nửa
Lời dế mèn ngày xưa
Em về treo bên cửa
Nhớ một thời nắng mưa.
(14/7/2018)

(Nguồn: [email protected])


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Cuốn phim ‘Lan và Điệp’ với đạo diễn Lê Dân

Đến năm 1972 thì "Lan và Điệp" lại bước thêm một bước thật dài, được đưa lên màn bạc, tức được quay thành phim.

Doãn Quốc Sỹ, văn chương và cái đói

Doãn Quốc Sỹ là một bút hiệu được biết đến từ giai đoạn giữa 1950, các bài viết ngắn dài ký tên đó xuất hiện trên đặc san Người Việt, Sáng Tạo.

Đọc bút ký ‘Thượng Du Niềm Thương Nhớ’ của Lâm Chương

“Xuất thân” là nhà thơ, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn sau, nhà văn Lâm Chương dường như che khuất hẳn nhà thơ Lâm Chương...

‘Mẹ Tôi’ của Nhị Hà, kinh vinh danh tình mẫu tử

Nhạc sĩ Nhị Hà viết “Mẹ Tôi” khi thân mẫu của ông còn tại thế (?). Nhưng khi ca khúc được phổ biến, nhiều người nghe không cầm được nước mắt.

Kỳ nữ Kim Cương đưa ‘Lan và Điệp’ vào thoại kịch

Sau khi chen chân vào làng tân nhạc được đón nhận nồng nhiệt, “Lan và Điệp” không dừng lại tại đây mà lấn sang địa hạt thoại kịch...

Nhân họp mặt văn nghệ và triển lãm tranh Tháng Mười

Nhân họa sĩ Lê Tài Điển từ Paris qua, một cuộc họp mặt và triển lãm tranh vừa tổ chức tại khuôn viên biệt thự vùng Tam Biên hôm 6 Tháng Mười.

Mộng dữ trường hận – thơ Thọ Khương

Bạn bè tao và mày/ Đôi khi tôi cùng ông/ Tháng ngày trên đất lạ/ Đời nhiều gió mênh mông.../ Điểm cao ngày thiếu nước/ Đêm về gác âu lo

Bạn ta hỡi, bạn ta! – thơ Trần Thiện Hiệp

Bấm tên bằng hữu trên vi tính/ Chết đã nhiều, sống chẳng bao nhiêu/ Từ Ta qua Mỹ nay vắng ngắt/ Suốt ngày ngậm tẩu thấm cô liêu

Mới hôm qua thôi

Năm 1993, Tháng Mười Hai, mùa tuyết trắng xóa ở Canada, tôi có dịp đến thăm một nursing home ở Montreal, bên cạnh dòng sông Saint Lawrence.

Mùa-thu-chết!

Nói đến Thu là nói đến gió , mưa và lá rụng. Đó là 3 điều kiện “ắt có và đủ” để mùa được gọi là Thu: Thu-Tây-Phương.