Thơ Nguyễn Minh Phúc

Những đêm về sáng

tôi gọi thầm tên tôi
trong những đêm về sáng
nghe có gì vỡ rạn
trôi theo bóng đêm dài

thấy đời tôi mệt nhoài
theo từng hơi thở gấp
những mảng chiều xuống thấp
soi bóng mình bể dâu

thấy bên mình cơn đau
rớt quanh tràn đời sống
những đêm nằm chờ sáng
đau chỗ nằm quạnh hiu

mưa đổ buốt lưng chiều
mới hay mình còn sống
mới hay nghìn bão động
trên nẻo về tàn phai

tôi là ai là ai…
tôi tìm gì trên cát
những mặt người nhòa nhạt
đổ bóng sầu âm thưa

tôi có là cơn mưa
bay trong ngày vô trú
một đời mê lầm lũ
hay đâu là hư vô.

tôi có còn nhấp nhô
như miệt mài biển sóng
đêm về khuya vỡ bóng
hay chăng đã vô thường

tôi soi mình trong gương
thấy một trời ảo vọng
trần gian nầy lồng lộng
sao không đường dung thân

chợt nghe đời hóa thân
trong những đêm nhòa nhạt
hình như từ bụi cát
ai gọi thầm tên tôi…


Rồi cũng bọt bèo

dốc đời dõi suốt trăm năm
hóa ra là vết lăn trầm bèo mây
sương pha đầu núi mưa đầy
kiếp người xoa trắng hai tay thở dài

thầm thì với một chiều phai
phù du một thuở mây cài trên vai
đêm trôi tuyệt vọng dâng đầy
tình nơi cuối gió khóc hoài đầu sông

nằm nghe sương khói bềnh bồng
hoang vu trôi mãi gió giông phận người
buồn vui cùng tiếng khóc cười
mang mang tuyệt lộ bùi ngùi hư không

sương mù trên những dòng sông
từ lâu đã cạn khô dòng nước trôi
trầm luân với khói sương đời
tôi ngồi ôm một góc trời cô liêu…



Chút nắng rơi thềm

đã qua hết một khúc đời lầm lỡ
còn lại đây những hư ảo như chiều
anh gửi lại giấc mơ buồn dang dở
rụng xuống đời tàn úa giọt sương khuya

còn lại dấu rêu phong bên thềm cũ
đổ hanh hao một chút nắng rơi thềm
anh chợt hiểu đời mình không chỗ trú
giây phút nầy còn lại với trăm năm

cát bụi đó đã chìm vào quên lãng
một sáng nào in dấu những tàn phai
em cũng thế bên đời anh hoạn nạn
giọt nắng buồn vương vấn đến nghìn sau

đã không thể bên đời nhau được mãi
thì em ơi còn chút nắng rơi thềm
anh sẽ gọi trong đời mình còn lại
tiếng ru người đau mãi một âm quên…

(Nguồn: [email protected])


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tự vấn trước gương – thơ Bùi Chí Vinh

Có thể bệnh vì sức khỏe yếu/ Có thể nhói tim, có thể tiểu đường/ Có thể rối loạn tiêu hóa và đau các khớp/ Nhưng không bao giờ

Hương quỳnh – thơ Nguyễn An Bình

Có một nụ quỳnh chợt nở trong đêm/ Áp tai nghe từng cành hoa khẽ hát/ Vin vào đêm hương mùa thu bát ngát/ Trắng nuột nà làn da mịn nhung tơ.

Mùa Hạ tím – thơ Giao Yên

Hè nay về cố xứ/ Thăm thui thủi nực nồng/ Vẫn thấy còn đọng mắt/ Mùa Hạ tím long lanh/ Cùng ôm nhau mà lắng:/ Từng cơn sóng rền ngân

Bềnh Bồng Bồng Bềnh – thơ Trần Vấn Lệ

Hãy nhìn kìa, con sông! Con sông muôn Thế Kỷ, đáy sông mồ chiến sĩ, con đò đi một đường, vó ngựa Trưng Nữ Vương, dấu voi nàng Triệu Ẩu...

Muộn…

Chiều muộn hôm đó, tại một nghĩa trang cách nhà chúng tôi gần 60km, mẹ tôi và dì, hai đứa con gái của bà ngoại tôi, khóc ngất trước nấm mộ phủ đầy cỏ xanh rì...

Tháng Bảy & em – thơ Lê Minh Hiền

tháng bảy hạ xanh/ trùng dương mây trắng/ nghe tiếng em cười/ chiều đi chợt vàng/ tháng bảy hạ xanh/ những cơn mưa cũ

Biết ơn mình

Có lẽ chưa bao giờ ta được dạy nói cảm ơn chính ta vì nhiều khi ta coi chuyện cảm ơn mình là một điều gì đó lố bịch, kỳ cục, không cần thiết!...

Thơ Trần Huy Sao – Thơ văn viết dưới hiên trăng

mai nữa không Thơ e ngừng thở/ giờ còn thở đặng cứ làm Thơ/ cuộc lữ vần xoay chừng ngấn đó/ hơn thua chi nữa mà ganh nhau

Vài kỷ niệm về Trần Phong Giao

It có tờ báo văn học nào ở Sài Gòn thời đó quan tâm đến những cây bút trẻ đang cầm súng chiến đấu trên các chiến trường như Trần Phong Giao.

Nguyễn Phan Quế Mai, văn học và thời cuộc

Hiện cư ngụ tại Bỉ và đang là ứng viên tiến sĩ văn chương của Đại Học Lancaster, Anh Quốc, nhà văn Nguyễn Phan Quế Mai mới cho xuất bản tập truyện dịch thứ 9, tựa đề “Bay Lên.”