Thơ Nguyễn Minh Phúc

Những đêm về sáng

tôi gọi thầm tên tôi
trong những đêm về sáng
nghe có gì vỡ rạn
trôi theo bóng đêm dài

thấy đời tôi mệt nhoài
theo từng hơi thở gấp
những mảng chiều xuống thấp
soi bóng mình bể dâu

thấy bên mình cơn đau
rớt quanh tràn đời sống
những đêm nằm chờ sáng
đau chỗ nằm quạnh hiu

mưa đổ buốt lưng chiều
mới hay mình còn sống
mới hay nghìn bão động
trên nẻo về tàn phai

tôi là ai là ai…
tôi tìm gì trên cát
những mặt người nhòa nhạt
đổ bóng sầu âm thưa

tôi có là cơn mưa
bay trong ngày vô trú
một đời mê lầm lũ
hay đâu là hư vô.

tôi có còn nhấp nhô
như miệt mài biển sóng
đêm về khuya vỡ bóng
hay chăng đã vô thường

tôi soi mình trong gương
thấy một trời ảo vọng
trần gian nầy lồng lộng
sao không đường dung thân

chợt nghe đời hóa thân
trong những đêm nhòa nhạt
hình như từ bụi cát
ai gọi thầm tên tôi…


Rồi cũng bọt bèo

dốc đời dõi suốt trăm năm
hóa ra là vết lăn trầm bèo mây
sương pha đầu núi mưa đầy
kiếp người xoa trắng hai tay thở dài

thầm thì với một chiều phai
phù du một thuở mây cài trên vai
đêm trôi tuyệt vọng dâng đầy
tình nơi cuối gió khóc hoài đầu sông

nằm nghe sương khói bềnh bồng
hoang vu trôi mãi gió giông phận người
buồn vui cùng tiếng khóc cười
mang mang tuyệt lộ bùi ngùi hư không

sương mù trên những dòng sông
từ lâu đã cạn khô dòng nước trôi
trầm luân với khói sương đời
tôi ngồi ôm một góc trời cô liêu…



Chút nắng rơi thềm

đã qua hết một khúc đời lầm lỡ
còn lại đây những hư ảo như chiều
anh gửi lại giấc mơ buồn dang dở
rụng xuống đời tàn úa giọt sương khuya

còn lại dấu rêu phong bên thềm cũ
đổ hanh hao một chút nắng rơi thềm
anh chợt hiểu đời mình không chỗ trú
giây phút nầy còn lại với trăm năm

cát bụi đó đã chìm vào quên lãng
một sáng nào in dấu những tàn phai
em cũng thế bên đời anh hoạn nạn
giọt nắng buồn vương vấn đến nghìn sau

đã không thể bên đời nhau được mãi
thì em ơi còn chút nắng rơi thềm
anh sẽ gọi trong đời mình còn lại
tiếng ru người đau mãi một âm quên…

(Nguồn: [email protected])


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Thi sĩ Đinh Hùng và ngôi nhà ông đã ở

Cảm nghĩ của tôi về Đinh Hùng trước khi được tiếp xúc với ông, đời sống ông giống như đời sống của trích tiên, ngày đêm mơ mộng tiêu dao.

Cuốn phim ‘Lan và Điệp’ với đạo diễn Lê Dân

Đến năm 1972 thì "Lan và Điệp" lại bước thêm một bước thật dài, được đưa lên màn bạc, tức được quay thành phim.

Doãn Quốc Sỹ, văn chương và cái đói

Doãn Quốc Sỹ là một bút hiệu được biết đến từ giai đoạn giữa 1950, các bài viết ngắn dài ký tên đó xuất hiện trên đặc san Người Việt, Sáng Tạo.

Đọc bút ký ‘Thượng Du Niềm Thương Nhớ’ của Lâm Chương

“Xuất thân” là nhà thơ, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn sau, nhà văn Lâm Chương dường như che khuất hẳn nhà thơ Lâm Chương...

‘Mẹ Tôi’ của Nhị Hà, kinh vinh danh tình mẫu tử

Nhạc sĩ Nhị Hà viết “Mẹ Tôi” khi thân mẫu của ông còn tại thế (?). Nhưng khi ca khúc được phổ biến, nhiều người nghe không cầm được nước mắt.

Kỳ nữ Kim Cương đưa ‘Lan và Điệp’ vào thoại kịch

Sau khi chen chân vào làng tân nhạc được đón nhận nồng nhiệt, “Lan và Điệp” không dừng lại tại đây mà lấn sang địa hạt thoại kịch...

Nhân họp mặt văn nghệ và triển lãm tranh Tháng Mười

Nhân họa sĩ Lê Tài Điển từ Paris qua, một cuộc họp mặt và triển lãm tranh vừa tổ chức tại khuôn viên biệt thự vùng Tam Biên hôm 6 Tháng Mười.

Mộng dữ trường hận – thơ Thọ Khương

Bạn bè tao và mày/ Đôi khi tôi cùng ông/ Tháng ngày trên đất lạ/ Đời nhiều gió mênh mông.../ Điểm cao ngày thiếu nước/ Đêm về gác âu lo

Bạn ta hỡi, bạn ta! – thơ Trần Thiện Hiệp

Bấm tên bằng hữu trên vi tính/ Chết đã nhiều, sống chẳng bao nhiêu/ Từ Ta qua Mỹ nay vắng ngắt/ Suốt ngày ngậm tẩu thấm cô liêu

Mới hôm qua thôi

Năm 1993, Tháng Mười Hai, mùa tuyết trắng xóa ở Canada, tôi có dịp đến thăm một nursing home ở Montreal, bên cạnh dòng sông Saint Lawrence.