Bềnh Bồng Bồng Bềnh – thơ Trần Vấn Lệ

Phố Mùa Ðông: Tranh Ðinh Cường.

Buồn bữa ấy/cũng là buồn bữa nay! Nếu mình cứ mười hai/đừng bao giờ mười bảy! Nếu những gì mình thấy/chỉ là mưa bóng mây… Xe chở những chàng trai/đừng chạy về phía Bắc… Rừng K’nia xanh ngắt sao nỡ lòng đốn đi? Ba bóng núi xanh rì, Thu Giang cũng xanh ngắt… Ôi những người úp mặt/ngực vần đầy huy chương! Khi lịch sử sang trang/thì cuộc đời đổi khác! Đừng trách chi Đất Nước/sao cứ ngổn ngang hoài. Cũng đừng trách chi ai/nếu miền Nam đừng có! Hãy nghĩ: đời, ngọn gió/đùa cỏ đi bốn phương… Mười bảy tuổi dễ thương/ai cấm buồn con mắt? Suối tóc tơ em thắt/có nghĩ ruột gan không?

Ôi chúng ta bềnh bồng ôi chúng ta bềnh bồng…

Hãy nhìn kìa, con sông! Con sông muôn Thế Kỷ, đáy sông mồ chiến sĩ, con đò đi một đường, vó ngựa Trưng Nữ Vương, dấu voi nàng Triệu Ẩu… Bướm vàng bay không đậu, áo vàng bay bay bay…Tuổi mười hai thơ ngây, một hôm lòng chợt xót, té ra trăng vẫn Nguyệt, em mười tám tuổi hơn, anh thì nhận không buông/cái ballot trận mạc,vượt qua những ngọn thác, xô bọt bèo mà đi… Hôn em má Xuân Thì, hôn em môi trinh nữ… Không ngờ cũng lịch sử: Pho sử tình Thiên Thu!

Tôi lăn trái mù u, nhớ những ngày Bù Đốp, nhớ những cái gùi thóc/trút vào cối Bom Bo… Những tiếng chày đêm khua/bóng trăng vàng không vỡ, chỉ nước mắt không đổ sao ngập bờ thời gian? Ông tổng thống rút khăn, rút mình vào bóng tối. Không ai phê công, tội, xe tải chở tù, lăn… Nhớ đi, bao tháng, năm? Nhớ đi, bao xác nổi. Con dốc cao chới với, con người đi như ma…

Tôi vò nát đóa hoa. Tôi vò tôi quá khứ. Tôi vò niềm tư lự… bây giờ là tư duy. Bây giờ ai nói chi/cũng làm tôi bức xúc. Bây giờ… kìa nhà ngục/hoành tráng tòa building. Đố ai không giật mình/khi về thăm phố cũ: những đền đài miếu mộ, những nhà thờ, nhà giam. Ôi chao nước Việt Nam, bây giờ hoành tráng thiệt! Những người trai sức kiệt/không còn đạp cyclo, những cô gái ngây thơ/giả đò mà như thiệt! Trời ơi hai chữ Thiệt, một chữ Thòi đi theo. Thơ tôi đó, đáng yêu, không? Hỡi ai mười bảy?

Thơ tôi mà em thấy… chắc em cười, vậy thôi!

(Nguồn: [email protected])


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Da Màu: Tưởng niệm và ra mắt sách của cố nhà văn Phùng Nguyễn

Trưa Chủ Nhật tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, tổ chức “Diễn Đàn Văn Học Da Màu” đã có một buổi ra mắt hai cuốn sách của nhà văn quá cố Phùng Nguyễn, vốn là một thành viên điều hành trong Nhóm Văn Học Da Màu.

Dự thi Người Việt 40 năm: Tôi đọc báo Người Việt

Báo Người Việt đã đưa tôi trở lại thời thơ ấu và đem lại nhiều niềm vui cho tôi trong đời sống sinh hoạt hằng ngày ở nơi đất khách quê người.

Vài nét về văn chương Phùng Nguyễn

Phùng Nguyễn bắt đầu sự nghiệp văn chương khá muộn, nhưng so với một số cây bút khác cùng độ tuổi, cách viết của ông khá tân kỳ và sắc sảo.

Đinh Hùng, từ giải thưởng văn chương 1961, đến Ban Tao Đàn

Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần bảy năm trời.

Dự thi Người Việt 40 năm: Quan hệ ‘không giống ai’ với báo Người Việt

“Báo Người Việt vẫn đứng vững nhờ có những bài viết trung thực, những bài bình luận, những phóng sự cộng đồng rất hay.”

Mảnh vụn chuyện đời sống

Nhà thơ Thành Tôn nhắc: “Bài báo Xuân bạn viết chưa? Mấy năm nay bạn không viết bài Xuân bài Tết, Xuân khô khan quá.” Quả thật như thế!

‘Trăng Sáng Đồi Thông’ về thăm ngôi mộ nàng

Dĩa hát tân cổ giao duyên “Trăng Sáng Đồi Thông” do hãng dĩa Continental phát hành dưới thời của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông “không gặp thời.”

Maryse Condé, Nobel Văn Chương 2018

Giải Nobel Văn Chương vừa được trao cho Maryse Condé, một nhà văn nữ Pháp, 81 tuổi, viết về đời sống của người dân da đen từ thời nô lệ tới thuộc địa Pháp.

Đinh Hùng và thi phẩm đầu tay ‘Mê Hồn Ca’

Sự nghiệp thi ca của Đinh Hùng, cũng như mọi người, nghĩa là cũng bắt đầu với vài bài thơ nho nhỏ, ý vay mượn, ảnh hình khuôn sáo.

Dự thi Người Việt 40 năm: Đọc Người Việt để trau dồi tiếng Việt

“Hằng tuần tôi đều mua báo Người Việt về đọc. Rồi mỗi khi Tết đến, tôi mua đủ các loại báo Xuân để gia đình cùng đọc.”
Hằng tuần tôi đều mua báo Người Việt về đọc. Rồi mỗi khi Tết đến, tôi mua đủ các loại báo Xuân để gia đình cùng đọc.