Bềnh Bồng Bồng Bềnh – thơ Trần Vấn Lệ

Phố Mùa Ðông: Tranh Ðinh Cường.

Buồn bữa ấy/cũng là buồn bữa nay! Nếu mình cứ mười hai/đừng bao giờ mười bảy! Nếu những gì mình thấy/chỉ là mưa bóng mây… Xe chở những chàng trai/đừng chạy về phía Bắc… Rừng K’nia xanh ngắt sao nỡ lòng đốn đi? Ba bóng núi xanh rì, Thu Giang cũng xanh ngắt… Ôi những người úp mặt/ngực vần đầy huy chương! Khi lịch sử sang trang/thì cuộc đời đổi khác! Đừng trách chi Đất Nước/sao cứ ngổn ngang hoài. Cũng đừng trách chi ai/nếu miền Nam đừng có! Hãy nghĩ: đời, ngọn gió/đùa cỏ đi bốn phương… Mười bảy tuổi dễ thương/ai cấm buồn con mắt? Suối tóc tơ em thắt/có nghĩ ruột gan không?

Ôi chúng ta bềnh bồng ôi chúng ta bềnh bồng…

Hãy nhìn kìa, con sông! Con sông muôn Thế Kỷ, đáy sông mồ chiến sĩ, con đò đi một đường, vó ngựa Trưng Nữ Vương, dấu voi nàng Triệu Ẩu… Bướm vàng bay không đậu, áo vàng bay bay bay…Tuổi mười hai thơ ngây, một hôm lòng chợt xót, té ra trăng vẫn Nguyệt, em mười tám tuổi hơn, anh thì nhận không buông/cái ballot trận mạc,vượt qua những ngọn thác, xô bọt bèo mà đi… Hôn em má Xuân Thì, hôn em môi trinh nữ… Không ngờ cũng lịch sử: Pho sử tình Thiên Thu!

Tôi lăn trái mù u, nhớ những ngày Bù Đốp, nhớ những cái gùi thóc/trút vào cối Bom Bo… Những tiếng chày đêm khua/bóng trăng vàng không vỡ, chỉ nước mắt không đổ sao ngập bờ thời gian? Ông tổng thống rút khăn, rút mình vào bóng tối. Không ai phê công, tội, xe tải chở tù, lăn… Nhớ đi, bao tháng, năm? Nhớ đi, bao xác nổi. Con dốc cao chới với, con người đi như ma…

Tôi vò nát đóa hoa. Tôi vò tôi quá khứ. Tôi vò niềm tư lự… bây giờ là tư duy. Bây giờ ai nói chi/cũng làm tôi bức xúc. Bây giờ… kìa nhà ngục/hoành tráng tòa building. Đố ai không giật mình/khi về thăm phố cũ: những đền đài miếu mộ, những nhà thờ, nhà giam. Ôi chao nước Việt Nam, bây giờ hoành tráng thiệt! Những người trai sức kiệt/không còn đạp cyclo, những cô gái ngây thơ/giả đò mà như thiệt! Trời ơi hai chữ Thiệt, một chữ Thòi đi theo. Thơ tôi đó, đáng yêu, không? Hỡi ai mười bảy?

Thơ tôi mà em thấy… chắc em cười, vậy thôi!

(Nguồn: [email protected])


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tuồng ‘Lan và Điệp’ và dĩa hát ‘Hoa Rơi Cửa Phật’

Đầu thập niên 1940, vở hát “Lan và Điệp” trình diễn trên sân khấu Năm Phỉ thì khán giả cải lương đã biết qua tình tiết lớp lang câu chuyện.

Báo chí Sài Gòn một thời niên thiếu

Cứ lấy một tờ nhật báo miền Nam đặt bên cạnh một tờ báo miền Bắc, ra cùng một ngày một tháng, sẽ thấy ngay sự tương phản.

Vài suy nghĩ rời về chữ và nghĩa

Để có truyền thông, phải có “chữ.” Không có thông tin, không có Internet, không có media nếu không có chữ. Ở đâu cũng cần đến chữ.

Nguyễn Long và mối tình một chiều với Thanh Thúy

Nguyễn Long, một người “can đảm” đi hết “con đường tình... một chiều” dài thăm thẳm của mình, với danh ca Thanh Thúy.

Tiểu thuyết ‘Cô Gái Việt và Người Chiến Binh Mỹ’ đầy kịch tính

Trong ngày ra mắt sách “Cô Gái Việt và Người Chiến Binh Mỹ,” đạo diễn Bùi Sơn Duân phát biểu rằng, tình tiết câu chuyện mang nhiều kịch tính.

Mai về Ba Động cùng anh…

Tôi người Bắc như anh, không thể có quê ở Bà Rịa. Anh thoái thác rằng không biết số điện thoại của tác giả bài thơ Ba Động, nhưng sẽ nhắn lại ngay.

Quốc ngữ và nỗ lực ‘thoát Hán’ của các vua nhà Nguyễn

Chính nỗ lực tiên phong quảng bá Quốc ngữ là của trí thức miền Nam và nhờ chính sách tiến bộ, khoa học của chính quyền Pháp tại Đông Dương tạo đà cho chữ Quốc ngữ lan tỏa.

Giọt… – thơ Thọ Khương

Gió lạnh tê tái/ Nắng úa tàn phai/ Cà phê quán vắng/ Tình sầu trên vai/ Giọt thương nâu sẫm/ Giọt nhớ buồn câm

Vu Lan nhớ mẹ – thơ Huỳnh Ngọc Thương

Từ khi/ áo mẹ bung tà/ Giày con vẹt gót/ đường xa chưa về.../ Thân già,/ mấy dặm sơn khê/ Mo cơm Mẹ bới/ Hồn quê Mẹ đùm

Cái đẹp Việt Nam không bao giờ cũ – thơ Trần Trung Tá

Chế độ Cộng Sản thế chỗ chế độ Cộng Hòa/ Chỉ một ngày qua, người ta đã nói:/ “Chế độ hồi xưa đổi mới ai đợi?