Thời phẳng*

Nhật Tiến

Ngày Hè của trẻ em tại bãi rác Tân Cang, xã Phước Tân, TP Biên Hòa. (Nguồn: Google)

Tác giả Thomas L.Friedman quả là đã có một phát kiến chính xác khi chỉ ra rằng thế giới của chúng ta đã trở nên phẳng với các sinh hoạt của con người dần dần mang tính chất toàn cầu. Nhưng lạ thay, rất nhiều con người trên thế giới ngày nay, ở đủ mọi phần đất và thuộc đủ mọi thứ mầu da hầu như không có mấy ai nhận thức được rằng số phận của mình đã bị định đoạt và bị đẩy đưa vào hoàn cảnh ấy.

Vào cái lúc mà hàng ngàn kỹ sư hay kỹ thuật viên ở Bangalore bên Ấn Ðộ đang dí mắt trên màn hình để tham dự qua điện thoại viễn liên vào những công việc linh tinh của một công ty nào đó bên Mỹ, thì ở một nơi nào đó bên Phi Châu, Á Châu, hay ngay cả ở Việt Nam, vẫn có những con người đang khom lưng phùng mồm trợn má để thổi cho ngọn lửa bùng lên trong bếp lửa chất đầy củi mục hay lá khô.

Và bên những toan tính giá trị bạc tỷ của những ông chủ các đại công ty tại những khách sạn năm sao, vù vù máy lạnh và sực nức hương thơm,thì vẫn có những toan tính của con người đang săm soi bên đống rác chứa đầy hóa chất phế thải để xem chừng cái bao tải thu mót mang trên lưng của mình đã mang lợi nhuận chưa đủ cho bữa cơm chiều nay của gia đình!

Thế thì cái sự thế giới đã trở nên “phẳng” do văn minh tiến bộ của loài người sẽ là một dấu hiệu của tốt lành, hay đó chỉ là những mỉa mai, cay độc trên thân phận khốn cùng của tuyệt đại con người trên thế gian? Thắc mắc này có lẽ chẳng nên có câu trả lời dứt khoát, bởi vì có thể nó sẽ lại là duyên cớ khiến cho mọi sự trở nên rối tinh lên. Tuy nhiên,điều chắc chắn ta có thể khẳng định là:trong cái thế giới đang trở nên ngày càng phẳng ấy, hẳn đã cuốn đi biết bao số phận của con người, tạo nên biết bao hoàn cảnh cá nhân với những sắc thái khác biệt, kể cả những vinh quang tột đỉnh lẫn những cảnh sống lầm than xuất phát từ chính những vinh quang đó. Như thế, nếu coi thế giới đã trở nên phẳng là một thứ kiến trúc của đời sống xã hội bây giờ, thì những con người đang lâm vào những hoàn cảnh nhục hay vinh đó sẽ tạo nên một chu kỳ mới của loài người, hay nói khác đi, đã hình thành một khung cảnh mới, đổ khuôn những số phận mới để tạo nên một thời, cái Thời Phẳng của thế giới phẳng.

Khi nhận định như thế, ta chợt nhận ra rằng cái thế giới Phẳng mà Thomas L Friedman đã phát hiện chỉ là một thứ cấu trúc trong sinh hoạt loài người và cái Thời Phẳng đi kèm theo nó, đã biến thành một thứ hồn ma bóng quế gắn liền với loại cấu trúc đó. Cái ý này khi được gợi ra, không phải rằng nó đã đi sang lãnh vực của tâm linh. Bởi cái Thời Phẳng hiện đang ở quanh ta đã dung chứa toàn bộ những sinh linh, cũng như từ hàng nghìn năm nay, sinh linh vốn đã từng trải qua biết bao nhiêu nghịch cảnh, chết chóc, điêu tàn bởi đủ những thứ quyền lực hay thế lực nhân danh chính họ.

Nhưng ở cái Thời Phẳng này, mối đe dọa đè lên số phận của sinh linh sẽ còn khủng khiếp, tàn bạo hơn nhiều. Bởi vì thế giới ngày nay bao gồm đủ loại kỹ thuật tiến bộ mà con người đã khám phá được.

Ngày xưa, thời phong kiến cực thịnh, chỉ một cái phẩy tay là có thể làm rụng một đầu người. Khi nhân loại tiến bộ hơn, thì chỉ cần một tuyên cáo, một nghị quyết, một triện son hay một chữ ký là cũng đủ làm ngàn vạn con người bị xô đẩy vào ngục tù và bỏ thây trong nhục nhằn, tăm tối.

Nhưng ở trong cái Thời Phẳng này, tai họa giáng xuống sinh linh còn khủng khiếp hơn nhiều. Cả một tầng trời có thể bị xé rách màng chắn môi sinh, cả một dòng sông chảy qua nhiều quốc gia có thể bị cạn dòng hay ô nhiễm, cả một lục địa có thể bị nhấn chìm vì sự tan chẩy của tuyết băng…

Trong khi đó,thế lực của guồng máy tạo nên những thảm kịch kể trên hầu như lại giấu mặt, ẩn hình. Bởi vì trong thế giới phẳng, quyền lực không nằm trong giá trị truyền thống của mỗi dân tộc. Nó cũng chẳng nằm trong các giá trị tôn giáo hay trong tay các lãnh tụ thần quyền. Quyền lực ở đây chỉ tồn tại trong một không gian ngầm, nó chui vào các đại công ty, lặn sâu trong các chính phủ, ẩn giấu sau những bộ óc tham tàn vô biên mà cũng đầy vô cảm.

Ở thời nay sẽ không ai biết lúc nào thì nẩy sinh ra một khế ước đen, xuất hiện một thỏa thuận ngoại giao ngầm, để rồi hoặc một quốc gia bị xâu xé hay bị nuốt chửng dần hay chỉ với một cái bấm nút là nhiều khu của trái đất sẽ ra tro, nhiều phần của nhân loại sẽ trầm luân trong những bệnh tật quái quỷ, vô phương cứu chữa.

Hy vọng là đây chẳng phải là nói quá lời mà chỉ là gióng lên sự quan tâm về số phận của con người trong bối cảnh mới. Vấn đề nghe có vẻ như là xưa muôn thuở, nhưng trong Thời Phẳng nó không là cũ vì có sự khác biệt.

Khác biệt ở chỗ là vào cuối chu kỳ của sự hủy hoại, cả thủ phạm lẫn nạn nhân đều kéo nhau chết chìm. Nói khác đi, trong Thời Phẳng, không có thực dân với thuộc địa, không có nô lệ với chủ nô, không có thống trị với bị trị mà chỉ có một thiểu số con người do tham vọng mà kéo cả nhân loại đi tới chỗ tự hủy diệt.

Từ những nhận định kể trên, ta có thể thấy trước được rằng con người đang ở buổi bình mình của Sự Phá Sản. Dấu hiệu của nó đã lảng vảng quanh ta: đạo đức xã hội ngày mỗi suy đồi, giá trị nhân bản luôn bị vùi dập, hàng tỷ con người vẫn đang sống mà chưa bao giờ mon men đến được lãnh vực tối thiểu của Quyền Làm Người.

Nhìn thấy hiểm họa ấy, lòng ai mà chẳng xúc động,ai mà chẳng sục sôi với nguyện vọng cháy bỏng là mong cho ai ai cũng được sống ra con người. Con người đúng nghĩa, có đầy đủ nhân phẩm làm người chứ không phải là những người đang sống trên những cánh đồng nứt nẻ, những rẻo sông khô cạn và đầy ô nhiễm, những vùng bom đạn mù trời, hay những mái lều có gió thổi tung lên trong những trại tạm trú. Những khung cảnh khốn khổ này đã và đang còn tồn tại bên những Khách sạn đắt tiền thường được tổ chức những buổi họp thượng đỉnh rềnh rang hay những cuộc họp kín giữa vài ba người nhưng quyết định của họ có thể làm thay đổi cả cái thế giới đang ngày càng phẳng này.

(6-2018)

*Thế Giới Phẳng (The World is Flat; Thomas L.Friedman; ReadingCafe.Wordpress.com)

(Nguồn: https://phuongkhanhdo.wordpress.com)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Lần đầu được đến Mỹ

Tạm biệt nước Mỹ, tạm biệt những người hiếu khách, cả người Mỹ lẫn Việt Kiều tôi đã gặp trong chuyến đi, các bạn để lại ấn tượng đẹp mãi mãi chúng tôi không thể quên.

‘Bóng Đời’ nắm bắt một cõi hư vô

“Bóng Đời” của họa sĩ Cao Bá Minh tại Việt Báo lúc 11 giờ Thứ Bảy, 17 Tháng Mười Một đã lôi cuốn người thích thưởng lãm hội họa cao cấp.

Tiếng thơ được nhiều người chờ đợi: Trần Dạ Từ

Nhà thơ Trần Dạ Từ sinh năm 1940, tên thật là Lê Hạ Vĩnh, sinh tại Hải Dương. Ông theo gia đình di cư vào Nam năm 1954, định cư ở Sài Gòn...

Bước vào cõi giới ‘Mê Hồn Ca’ Đinh Hùng

Nói đến Đinh Hùng, người ta thường nghĩ ngay tới “Mê Hồn Ca,” tác phẩm đầu tay của thi sĩ do nhà xuất bản Tiếng Phương Đông của Hồ Dzếnh.

Dự thi Người Việt 40 năm: Báo Người Việt và người Sài Gòn

Ước mong của tôi là báo Người Việt sẽ tồn tại thêm vài chục năm nữa để độc giả trong nước có được một tờ nhật báo với những tin tức sốt dẻo

Dự thi Người Việt 40 năm: Từ ‘Thư Cho Người’ đến ‘Tiếng Việt Mến Yêu’

Tuy chưa ngồi làm việc trong tòa soạn Người Việt nhưng với hai trang báo cũng là kỷ niệm với thời gian lâu dài.

Tự Do, tờ báo chia sẻ suy tư cảm xúc

Không hiểu vì sao ngay từ những ngày đầu tiên đọc tờ nhật báo Tự Do, tôi đã nhớ ngay tên năm người chủ trương tờ báo...

Vở tuồng ‘Hai Chiều Ly Biệt’ có phải của soạn giả Thu An?

Gia đình Phong Anh lâm vào cảnh túng thiếu, nên vợ của Phong Anh đành bán đứt bản thảo soạn phẩm “Bên Bờ Đá Trắng” cho Thu An...

Nhớ về thu trước – Thơ Thọ Khương

Đâu phải mùa thu lá mới rơi/ Gió buồn hát khúc nhạc chơi vơi/ Đong đưa hờ hững mây giăng xám/ Dốc đứng chiều tan chợt nhớ người

Tứ Tuyệt – thơ Trần Vấn Lệ

Một giây một phút mà thương nhớ/ Hồ huống trăm năm, đã một đời!/ Núi cách sông ngăn đành chịu vậy/ Nợ không duyên cũng nợ duyên thôi!